(Hoàn) Yêu em khó lắm hả anh? Romance Ngọc Hoài là cô gái tốt, hiền lành, đem lòng yêu giám đốc của mình. Dù biết anh có con trai năm tuổi, vợ thì đã mất. Mà cô vẫn một lòng yêu anh. Một ngày cô đồng ý kí vào tờ giấy kết hôn, sống dưới danh nghĩa là vợ anh nhưng ở Phương gia là không # nguoc Chương 14: Anh bị bệnh. 10.6K 227 bởi virgomeoconnho
Trích đoạn truyện yêu em khó khăn lắm hả anh. Đặng Ngọc Hoài, cô là thư kí của Phương Khánh Huy. Cô Từ lâu đang đem lòng yêu anh, biết anh sẽ chỉ một đứa đại trượng phu năm tuổi, còn thê thiếp anh đã hết vì tai nạn. Cơ mà cô sẽ chưa từ vứt tình ái đó.
Lộ Bá Nguyên im lặng một lát, cảm thấy quá hấp tấp. Anh nói: "Không muốn nói cũng không sao…". "Không có gì không nói được.". Giản Nhung liếm môi dưới, cúi đầu nhìn cây cối trong vườn hoa dưới lầu, qua vài giây sau mới lên tiếng: "Khi em mười tuổi.". Giọng
Mình cũng bị như vậy. Phân biệt đối xử giữa cháu trai với cháu gái nếu chỉ có 1 đứa con gái như Niệm Niệm đủ đau rồi, mà mình còn là bị phân biệt với cả chị em họ là con gái khác, thậm chí cả với chị ruột mình luôn. Ông nội yêu tất cả, yêu 2 chị nhà bác cả và chị ruột mình vì lớn lên ông chăm
Em yêu anh bằng nhiệt thành tuổi trẻ. Lúc yêu anh, thiên hạ nói gì, em cũng chẳng màng. Em hiểu anh hơn ai hết, và tin anh hơn ai hết. Lúc yêu anh, chẳng cần biết khó khăn đến đâu, mệt mỏi đến đâu, em vẫn kiên trì bước tiếp. Vì em tin vào tình yêu đó.. Em lo cho anh, kể cả
Đủ Rồi Anh Yêu Em - Truyện Ngôn Tình. Yêu Tôi! Khó Lắm Hả - Truyện Ngôn Tình. Cả Một Trời Thương Nhớ - Truyện Ngôn Tình. Tán Đổ Tổng Giám Đốc- Truyện Ngôn Tình. Yêu Anh Trai Nuôi - Truyện Ngôn Tình. Cánh Hoa Tàn Trong Gió
Trong tình yêu ai chả ngu ngốc 1 lần, chỉ là nam phụ 1 ở đây lại ngốc hơn bình thường nên anh ta xui xẻo thôi. Cái ngốc của anh ta chính là vì 1 người con gái rời bỏ anh ta khi khó khăn mà anh ta đẩy 1 người con gái sẵn lòng cũng anh ta bước qua giông bão ra xa.
Anh trai em đã cưới vợ và có hẳn ba đứa con, vợ chồng anh chị khó khăn lắm, nuôi được ba đứa con đã đủ mệt nhoài. Lương của em được hơn chục triệu, gọi là tạm lo được cho bản thân cuộc sống trên thành phố.
. Reads 408,575Votes 7,942Parts 32Complete, First published Nov 03, 2018Table of contentsChương 1 Mở đầu của đau Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Chương 4 Không tin Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Chương 7 Bắt về trói lại Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Chương 10 Anh trút Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Chương 12 Ngã cầu Jun 25, 2019Chương 13 Anh trông chừng Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Tue, Jun 25, 2019Chương 16 Con thích cô ta sao?Tue, Jun 25, 2019Chương 17 Anh có chút rung Jun 28, 2019Chương 18 Biết được sự Jul 2, 2019Wed, Jul 3, 2019Chương 20 Muốn quên quá khứ. Bắt đầu lại từ Jul 6, 2019Chương 21 Khánh Hào đi học. Cô đi làm Jul 6, 2019Chương 22 Bàn ra tán Jul 7, 2019Mon, Jul 8, 2019Chương 24 Ông bà nội chấp nhận dì có được không?Wed, Jul 10, 2019Wed, Jul 10, 2019Chương 26 Anh đâu rồi. Mau giúp Jul 11, 2019Chương 27 Anh có thể tàn nhẫn nhưng tại sao không cho em tàn nhẫn?Fri, Jul 12, 2019Chương 28 Về Phương Jul 14, 2019Chương 29 Xảy ra tai Jul 14, 2019Mon, Jul 15, 2019Mon, Jul 15, 2019Chương 32 Gia đình hạnh Jul 15, 2019Ngọc Hoài là cô gái tốt, hiền lành, đem lòng yêu giám đốc của mình. Dù biết anh có con trai năm tuổi, vợ thì đã mất. Mà cô vẫn một lòng yêu anh. Một ngày cô đồng ý kí vào tờ giấy kết hôn, sống dưới danh nghĩa là vợ anh nhưng ở Phương gia là không danh không phận. Bị cả Phương gia đánh đập, hắt hủi. Anh lại lạnh nhạt không quan tâm để ý, chỉ lo đi công tác. Chịu đựng nhịn nhục quá giới hạn. Cuối cùng cô đưa ra quyết định. Đó là từ bỏ tình yêu mù quáng này. Rời khỏi anh. Nhưng liệu cô có thành công không?79nguoc
Bingboong...bingboong... Chuông cửa có người bấm, cô vội từ trên xích đu đi xuống chạy đến mở cổng. Cứ tưởng ai đến hóa ra là ba mẹ chồng về. Cúi gằm mặt mở cửa cho họ, nép sát hẳn qua một bên cánh cửa để họ không trông rõ mặt cô. Nhưng mẹ anh lại tinh mắt. Nắm ngay mớ tóc trên đầu cô kéo lê vào nhà, mạnh tay đẩy ngã cô xuống đất. " Vừa nhìn là đã chướng mắt. Tại sao không tự cút đi? " Toàn thân va đập dưới sàn đau điếng, nhưng không dám kêu la một tiếng, chỉ mím chặt môi nhẫn nhịn cái người trước mặt. Thấy cô im lặng, mẹ anh càng được nước lấn tới. Đi đến túm tóc cô, ban cho vài bạt tai ngay trên má. " Con chó, dám không trả lời hả? " Nghe đến hai từ " con chó ", sắc mặt cô lập tức ngưng trọng, bàn tay gắt gao báu mạnh vào bàn tay đang nắm tóc trên đầu cô cho bật máu. " Áaaaa. " Mẹ anh hét lên một tiếng thảm thiết, tiếng la đó kéo sự thu hút của người hầu trong nhà và anh đang cùng Khánh Hào ở trong phòng bếp ăn bánh. Mọi người lập tức chạy ra nơi phòng khách. Một cảnh hỗn độn đang diễn ra. Tóc trên đầu cô bị giật mạnh rụng xuống đất, tay mẹ anh lại có dấu móng tay lẫn chút máu đỏ. Mẹ anh đang điên tiết phát giận lên người cô. Cô thì ngồi im mặc kệ bị đánh. Thẩn thẩn thờ thờ mà nhìn dưới đất có tóc của mình. " Mẹ, mẹ tại sao đánh Ngọc Hoài? " Nghe tiếng anh, lập tức mẹ anh bị dọa cho hú hồn hú vía. Hoảng loạng buông cô ra lui về sau mấy bước. " Con sao ở nhà? Không phải giờ này đều ở công ty sao? " " Con nghỉ ở nhà một ngày. Cũng nhờ thế mới biết lâu nay mẹ luôn tàn nhẫn đánh Ngọc Hoài. Đủ rồi, con không muốn ở đây nữa. Con lập tức dẫn Ngọc Hoài và Khánh Hào tới nhà riêng. " Anh tức giận cực kì. Nhìn cô bị mẹ mình đánh đến nổi thê thảm, tim liền nhói đau. Lại nhớ đến mấy lần cô nói thật, anh không tin tưởng còn ra tay đánh cô. Cảm giác tội lỗi mãnh liệt trỗi dậy. Đi tới chỗ cô khom lưng bế lên hướng đến Khánh Hào đang hoảng sợ đứng ôm tay quản gia gọi. " Con nhanh theo baba lên lầu. " Nhóc gật cái đầu nhỏ, nhanh chóng chạy theo anh. " Khánh Huy, con không được đi. Ông ơi, con nó đòi ra nhà riêng kìa. " Mẹ anh khóc nấc, quay sang ba anh vừa mới bước vào nhà lớn tiếng nói nhằm để kêu khuyên nhủ anh. Nhưng ba anh lại lắc đầu tỏ vẻ bất lực. Một khi anh quyết định đi, đừng hòng ai có thể cản nổi. - Trên phòng anh, cô ngồi ở dưới đất thừ người ra. Không nói cũng không khóc, chỉ vuốt tóc của mình. Mái tóc đẹp đẽ giờ đây chỉ rối tung rối mù, còn rụng đi không ít. Anh lấy một tuýp thuốc đi lại, ngồi xổm xuống, nặn ra một ít trên tay giơ lên bôi trên khóe môi đang rỉ máu của cô. Thuốc chạm lên mặc dù đau rát nhưng cô lại chẳng phản ứng gì. " Này, cô sao vậy? " Thấy biểu hiện không bình thường của cô. Đột nhiên trong lòng anh dấy lên nỗi bất an. " Đầu em đau lắm. Mẹ anh nắm tóc em đau lắm, tát cũng rất đau. Nhưng không đau bằng vết thương trong lòng khi mắng em là con chó. " Cô lẳng lặng nhìn anh. Anh ôm cô vào lòng, để cô áp mặt vào bờ ngực săn chắc của mình. Ôn nhu cất lời. " Cô muốn khóc thì khóc đi. " " Em khóc làm gì? Nước mắt em rơi thì ai đau lòng, ai thương tiếc cho số phận của em. Vì vậy có khóc cũng vô dụng. " Cô cất lời oán trách, chống tay lên ngực anh muốn đẩy ra. " Buông em ra. Anh không cho em chạm anh thì đừng tự ý chạm vào em nữa. " " Buông cô ra, liệu cô có ổn không? Sẽ không ngồi thừ người dọa tôi nữa chứ?" " Ổn. Em còn chưa bị đánh đến điên loạn nên đừng lo lắng. Buông ra nhanh đi. " Cô thấp giọng nói, anh lúc này thở phào nhẹ nhõm buông tay ra. Đi lại bế Khánh Hào ngồi trên giường lên. " Cô đứng lên đi. Mau đi theo tôi. " Chậm chạp làm theo. Hai tay đưa lên vuốt vuốt tóc cho ngay ngắn, buộc lại bằng một cọng dây thun. Gật gật đầu đi theo anh xuống nhà. Dưới nhà, mẹ anh khóc lóc tức tưởi, thấy cô xuống liên tiếp lườm đến cháy cả mặt cũng không ngừng. Anh lại không để ý đến ba mẹ mình, quay đầu dặn quản gia. " Chăm sóc họ cho tốt. " Dứt lời liền đi thẳng ra sân thả Khánh Hào xuống cạnh cô bắt đứng chờ ở đó. Chỉ một phút, anh đã lái xe từ trong gara ra sân. Kêu cô và nhóc mau lên xe. Cánh cổng đã được mở bởi quản gia. Anh nhanh chóng đạp ga lái xe chạy đi. Trên xe bầu không khí rất yên ắng. Khánh Hào đã ngủ trong lòng cô từ khi nào. Nhìn thấy gương mặt bầu bĩnh nhiều thịt của nhóc, cúi xuống hôn một cái. Đầu óc cô cũng hơi choáng váng. Mới hết bệnh, tóc bị nắm đến căng da đầu. Hỏi sao không mệt mỏi nhức đầu. Tựa người vào ghế phụ, nhắm chặt hai mắt, lim dim chìm vào giấc ngủ. Thông qua gương chiếu hậu. Thấy cô và Khánh Hào đã ngủ say. Thả chậm tốc độ lái xe, tránh sự rung lắc do có vài đoạn đường gập ghềnh để hai người không bị ảnh hưởng mà tỉnh giấc.
Anh dỗ cô nín xong. Cả hai cùng ăn bữa trưa với nhau. " Khánh Huy, anh ăn cái này đi. " Cô gắp thức ăn từ phần ăn của mình bỏ qua cho anh. " Cô ăn đi. Bị thương cũng cần phải bồi bổ. " Anh cau mày không vui nhìn cô. Đã gầy yếu mà cứ thích bỏ thức ăn ngon cho anh không chịu ăn. Cầm đũa gắp lên muốn trả lại. " Anh nặng hơn, ăn nhiều vào. " Chặn ngay đôi đũa của anh. Cô mỉm cười dịu dàng bắt anh nghe theo. " Được, nhưng cô cũng phải ăn hết đừng bỏ mứa. " " Em biết rồi. " Anh và cô yên lặng ăn bữa cơm trưa. Ăn xong, cô và anh lại nằm lại trên giường bệnh. Hai người quay mặt nhìn nhau. " Ngọc Hoài, lúc tôi ngủ cô đã nói là cho tôi cơ hội phải không? " " Ừm...bởi vậy anh phải tốt với em. Đừng tàn nhẫn mắng em như trước. Sẽ đau lòng lắm! " Cô không có chối, nhanh chóng nói là đúng. Anh gật đầu đáp lại. " Tôi hứa sẽ tốt với cô. Được rồi, chúng ta ngủ trưa đi. " Thế là cả hai chìm vào giấc ngủ trưa, trên môi ai cũng đều vẽ nên nụ cười hạnh phúc. Tới chiều, phòng bệnh của cô và anh đã đông nghịt người. Khánh Hào theo ba mẹ anh tới thăm cả hai. Nhóc rất lo lắng mà ôm cô khóc một hồi rồi lại ôm anh khóc tiếp. Phải dỗ dữ lắm mới chịu nín. Mà còn có người trong công ty hay tin tới thăm nữa. Bọn họ nhìn cô hầu như hết chán ghét, khinh bỉ. Chỉ có vẻ mặt vui vẻ niềm nở cầu chúc. " Tổng giám đốc và thư kí Ngọc Hoài mau chóng bình phục mà đi làm lại nha! " Bọn họ ngồi luyên thuyên với cô một lúc lâu mới chịu đứng dậy ra về. Khánh Hào cũng bị ba mẹ anh bắt về nhà mặc kệ sự giãy dụa muốn ở lại bệnh viện. Một mực cưỡng ép mang ra xe chở về. Phút chốc căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Anh và cô lại mở phần ăn do quản gia đem tới mà dùng bữa. " Ngọc Hoài, cô có muốn tổ chức lại hôn lễ không? " " Không cần đâu. Em chỉ cần bên cạnh anh là đủ rồi. Trước đây em cũng nghĩ mình thật sự thiệt thòi vì không có tổ chức lễ cưới như người ta. Nhưng giờ nghĩ kĩ lại tổ chức tốn kém lắm. Nếu tổ chức lại, ba mẹ em sẽ nghi ngờ. Họ mà kêu em nói rõ là thôi xong luôn. Em không muốn họ buồn do em nói dối đâu. " " Ừm....khi chúng ta gần xuất viện. Tôi cho người đón ba mẹ em lên đây ở chơi vài ngày. " Anh thấy cô buồn cũng không muốn đòi tổ chức hôn lễ nữa mà chuyển qua chuyện khác để nói. " Sẽ được chứ? Ba mẹ anh sẽ không trách em mới vừa được chấp nhận mà được đằng chân lấn đằng đầu, không hỏi qua họ có đồng ý hay không? " Cô ăn xong uống nước, đưa ánh mắt lo lắng hỏi anh. Cô tuy ngoài mặt với ba mẹ anh là thân thiết nhưng thật ra trong lòng vẫn còn ám ảnh dáng vẻ dữ dằn của họ trước đây.
Tác giả Thể loại Truyện Ngược, Ngôn TìnhNguồn Sàn TruyệnTrạng thái Đang raSố chương 32Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Con gái khi yêu thường hay mù quáng tin và tình yêu nếu mình thật lòng yêu người khác sẽ yêu lại liệu điều đó có xảy ra với nữ chính hay không?Nữ chính là Ngọc Hoài là cô gái tốt, hiền lành, đem lòng yêu giám đốc của mình. Dù anh có con trai năm tuổi, vợ thì đã mất. Mà cô vẫn một lòng yêu anh. Một ngày cô đồng ý kí vào tờ giấy kết hôn, sống dưới danh nghĩa là vợ anh nhưng ở Phương gia là không danh không phận. Bị cả Phương gia đánh đập, hắt hủi. Anh lại lạnh nhạt không quan tâm để ý, chỉ lo đi công đựng nhịn nhục quá giới cùng cô đưa ra quyết định. Đó là từ bỏ tình yêu mù quáng này. Rời khỏi liệu cô có thành công không?
Ngủ thiếp đi một tiếng đồng hồ, cô mơ màng chớp chớp mắt rồi mở ra. " Tỉnh rồi à. " Phía trên truyền đến giọng nói ấm áp của anh. Cô thức thời như nhớ ra gì đó liền nhìn lại tay anh. Tay bị cô nắm chặt đến có dấu móng tay còn đọng lại máu khô chút ít. Vội vàng ngồi bật dậy, cầm tay anh nhẹ nhàng xoa xoa. " Em nắm chặt sao anh không rút lại. " " Đừng lo, không đau lắm. Mau rửa mặt xuống nhà ăn trưa thôi. " " Ờ, mà anh nói chuyện với em sao nghe không có chút tình cảm nào. Có phải chưa sẵn sàng? " Cô dò hỏi. Cho anh cơ hội mà anh ngoài dịu dàng, ôn nhu, quan tâm cô thì không có từ ngữ xưng hô tình cảm nào. Như vậy chả khác nào anh vẫn chưa sẵn sàng muốn gọi cô thân mật. Bẹo má cô, anh cong cong khóe môi. " Chù ụ xấu lắm. Cười lên đi. " " Đó, vẫn trống không. " Cô bĩu môi. Gương mặt làm nũng này lần đầu tiên anh nhìn thấy, ôm cô vào lòng, giọng nói ôn nhu cất lên. " Không phải là chưa sẵn sàng. Nhưng nói trống vẫn rất tốt. Nghe cũng rất tình cảm. " " Không được đâu. Em vẫn muốn anh gọi em thân mật. " " Được rồi, em đừng ụ nữa. Anh nghe theo là được. " Anh thở dài, xưng hô thân mật theo ý cô. Cô mừng rỡ, cọ cọ mặt vào ngực anh đầy tự nhiên. Cảm giác rất yên bình, hạnh phúc. " Em nhanh đi rửa mặt. " " Ờ, em đi ngay. " Nhìn theo bóng lưng nhỏ bé rời khỏi tay anh, chạy ù vào phòng tắm mà không khỏi bật cười. " Đáng yêu. " - Bữa ăn trưa đã được dọn lên sẵn, tất cả mọi người đã có mặt tại bàn ăn. " Ngọc Hoài, con ăn nhiều vào. Bộ dạng của con gầy đến nổi sắp như cây tre, cây trúc rồi. " Mẹ anh không ngừng gắp thức ăn bỏ vào chén cô. " Chị sui nói đúng đó. Con bé nó gầy thật. Nào, con ăn nhiều vào. " Tới lượt mẹ cô nói đuôi mẹ anh gắp thức ăn bỏ vào chén cô. " Đúng rồi, phải bồi bổ. " Tiếp đó là ba cô và ba anh gắp bỏ cho cô. Khánh Hào ngồi một bên cũng bắt chước gắp theo. Nhóc còn gọi cô một tiếng mẹ nghe rất êm tai và cảm động. " Mẹ, mẹ ăn nhiều vào mới khỏe mạnh. " Chốc lát đã sắp khóc, cũng chưa nói được tiếng nào, chén đã đầy ắp thức ăn. Quay mặt nhìn sang anh cầu cứu. Ai ngờ anh còn thẳng tay múc cho cô thêm một chén cơm để cạnh, ra lệnh. " Ăn hết cho anh. " Cô được quan tâm nhiều quá dẫn đến có hại thật sự. Dạ dày hôm nay phải mở rộng để tiếp nhận hết thức ăn này sao?
yêu em khó lắm hả anh