4 - CẦU NGUYỆN. Tôi đọc lại Lời Chúa một lần nữa. Rồi dâng lời ngợi khen, cảm tạ, xin tha thứ, cầu cho mình hay chuyển cầu cho người khác, tùy theo sự thúc đẩy của Lời Chúa. * Khi chia sẻ chung, hãy để giờ cho anh chị em dâng lời nguyện. Lời nguyện kết với Thánh Khi bạn lắng nghe, lời của Chúa sẽ đi vào cuộc sống của bạn theo những cách rất phong phú. Lời ấy sẽ thay đổi bạn. Đôi khi Lời ấy sẽ đến như thức ăn "ngọt ngào hơn mật ong, hơn mật ong nguyên chất (Tv 19,11) để củng cố bạn và xây dựng bạn. Đôi khi lời ấy Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca (Lc 12,39-48). 39 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : "Anh em hãy biết điều này : nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã không để nó khoét vách nhà mình đâu. 40 Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ Mỗi người trong chúng ta giết người, không nhất thiết phải bằng súng và gươm dao, nhưng bằng lời nói và sự giận dữ. Chúa Giê-su phán: điều hoàn toàn hợp lý là những người theo Chúa Giê-su trong suốt nhiều thế kỷ đã tuyên xưng Đức Chúa Trời ba ngôi hiệp một Trong câu trên có một lời Chúa nói có liên hệ đến các Thánh Vịnh. không chỉ dành cho các môn đệ mà cho tất cả những ai tin tưởng và theo bước Chúa. Có thể nói, tỉnh thức không say ngủ thuộc về đời sống người Ki-tô hữu, là một thái độ sống trên hành trình 1 - LẮNG NGHE LỜI CHÚA. Tin Mừng theo T. Luca 18,1-8. Một người công bố Lời Chúa. Mọi người đứng lắng nghe. Sau đó, mỗi người, ngồi, tự mình đọc lại Lời Chúa, to-rõ-chậm, đủ nghe, một hay hai lần, nếu cần. Lời Chúa hôm nay nói gì với TRÍ tôi về Chúa Giêsu? Chúa đã thông ban tình yêu cho con và gọi con bước theo Chúa trên con đường yêu thương. Thoáng nghe Tin Mừng hôm nay, con chợt ngỡ ngàng: sao Chúa lại đến để gây chia rẽ. (Gr 20,9), ông nói lời Thiên Chúa, lời chân lý đối kháng lại những gì xa rời sự thật, xa rời Thiên Chỉ muốn nói mang đến cậu biết: "Từ khi biết cậu khổng bao gồm một chuyện tốt nào vạc sinh! Cậu là thứ sao chổi!!!" 2.Ừm, thiệt xỉn lỗi trễ bởi thế còn nhắn tin mang lại cậu. Trường hợp đã làm cho kinh động cho cậu tôi tại phần này chỉ ao ước nói một câu. . Ngày nay, trên thế gian này có rất nhiều hội thánh, tuy nhiên có rất nhiều hội thánh giả dối dù được nghe lời của Đức Chúa Trời nhưng không hề hiểu ra ý nghĩa thật sự của lời Ngài, lại không làm theo lời Ngài nữa. Vậy hãy tìm hiểu xem “tai chưa cắt bì” mà được ghi chép trong Kinh Thánh, có nghĩa là tai như thế nào. Và tôi mong tất thảy chúng ta hãy cùng tạ ơn Đức Chúa Trời, là Đấng ban cho chúng ta đôi mắt nhìn thấy được, đôi tai nghe thấy được và tấm lòng hiểu biết được, đồng thời hãy rao truyền chính xác giọng tiếng của Đức Chúa Trời để “những người có tai” có thể nghe rõ được. Những người có tai chưa cắt bì Khi không hiểu rõ ý nghĩa lời nói của đối phương thì người ta thường gọi là “Nghe mà không hiểu chi hết.” Còn trong Kinh Thánh, những người nghe mà không hiểu lời của Đức Chúa Trời được biểu hiện là người có “tai chưa cắt bì”. Trong câu chuyện nổi tiếng ở Hàn Quốc gần đây, có một nhân vật chính có tai chưa cắt bì. Đó chính là Sa Ngộ Tĩnh Sa Tăng xuất hiện trong “Những câu chuyện của Sa Ngộ Tĩnh”. Một đêm nọ, Sa Ngộ Tĩnh đang ngủ tại nhà thì có tên trộm đột nhập vào. Sau khi thu gom tất thảy những thứ có giá trị, tên trộm dọa nạt Sa Ngộ Tĩnh rằng “Giờ ngươi hãy chuẩn bị chết đi!” Từ “Chết” trong tiếng Hàn có phát âm giống từ “Cháo” – món ăn. Đang run rẩy sợ hãi, nhưng khi nghe thấy câu nói của tên trộm, Sa Ngộ Tĩnh liền bật dậy, chạy vào bếp dọn mâm cơm, rồi nói với tên trộm rằng “Nhà tôi không có cháo.” Tuy đây là câu chuyện đáng buồn cười, tuy nhiên xung quanh chúng ta có rất nhiều người tự xưng là tin Đức Chúa Trời, nhưng lại tiếp nhận ý muốn của Đức Chúa Trời một cách ngốc nghếch như thế này. Dù Đức Chúa Trời phán rằng “Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh.” Xuất Êdíptô Ký 208 thế nhưng họ nghe sai về ngày Sabát ấy mà lại thờ phượng vào ngày khác. Kinh Thánh gọi những người này là những người có “tai chưa cắt bì”. Họ chẳng phải là Sa Ngộ Tĩnh phần linh hồn hay sao? “Ta sẽ nói và làm chứng cho ai, đặng họ nghe ta? Nầy, tai họ chưa cắt bì, họ không nghe được. Nầy, lời của Đức Giêhôva đã trở nên sự quở trách cho họ, họ chẳng lấy làm đẹp lòng chút nào. Cho nên ta được đầy cơn giận của Đức Giêhôva, mệt vì nín lặng. Hãy đổ nó ra trên con nít ngoài đường phố và trên hội kẻ trai trẻ. Vì chồng với vợ, ông già cùng kẻ lớn tuổi đều sẽ bị bắt…” Giêrêmi 610-15 Thông qua rất nhiều lời dạy dỗ trong Kinh Thánh, Đức Chúa Trời cho chúng ta biết về phương pháp để được nhận sự cứu rỗi và con đường lẽ thật để có thể nhận được phước lành của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, những người có “tai chưa cắt bì” không biết cách tiếp nhận ý muốn thật sự của Đức Chúa Trời. Những người đó không gắng sức vâng phục lời của Đức Chúa Trời, tồi tệ hơn nữa là họ coi lời của Đức Chúa Trời là những lời quở trách cho họ, nên họ chẳng lấy làm đẹp lòng chút nào. Đối với những người như vậy thì Đức Chúa Trời đầy cơn giận và không thể chịu đựng nổi họ nữa. Hãy nhìn xem rất nhiều những hội thánh hiện nay, liệu họ có đang làm theo lời của Đức Chúa Trời không? Nếu đang làm theo lời của Đức Chúa Trời, thì sao họ lại dám phạm phải lời phán “Đừng hầu việc hình tượng” và sao lại dám coi thường lời phán “Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh” đây? Làm sao họ lại có thể dễ dàng coi thường các kỳ lễ trọng thể chí thánh của Đức Chúa Trời đến thế? “Hỡi những kẻ điếc, hãy nghe; còn các ngươi là kẻ mù, hãy mở mắt và thấy! Ai là mù, há chẳng phải đầy tớ ta sao? Ai là điếc như sứ giả mà ta đã sai đi? Ai là mù như kẻ đã hoà thuận cùng ta? Ai là mù như đầy tớ của Đức Giêhôva?… Ngươi thấy nhiều sự, mà không giữ chi hết; người vẫn có lỗ tai ngỏ, mà không nghe chi hết.” Êsai 4218-20 “Vậy, về họ, đã được ứng nghiệm lời tiên tri của Êsai rằng Các ngươi sẽ lóng tai nghe, mà chẳng hiểu chi; Lấy mắt xem mà chẳng thấy chi. Vì lòng dân nầy đã cứng cỏi; Đã làm cho nặng tai Và nhắm mắt lại, E khi mắt mình thấy được, Tai mình nghe được, Lòng mình hiểu được, Họ tự hối cải lại, Và ta chữa họ được lành chăng. Nhưng phước cho mắt các ngươi vì thấy được; phước cho tai các ngươi, vì nghe được!…” Mathiơ 1314-17 Kinh Thánh quy định rằng những người không hề nghe theo lời của Đức Chúa Trời, lại không hề làm theo đường đúng đắn, là những người có “tai chưa cắt bì”. Họ là những kẻ điếc phần linh hồn, không hề lắng tai nghe lời của Đức Chúa Trời, và cũng không làm theo lời Ngài. Họ không những là những kẻ điếc có tai chưa cắt bì, mà cũng là kẻ mù phần linh hồn có mắt cũng chưa cắt bì, nên dù nhìn lời Đức Chúa Trời họ cũng không hề biết, dù nghe lời Đức Chúa Trời họ cũng không thể hiểu. Đức Chúa Trời đã làm cắt bì tai cho những người dân của Ngài. Thế nên, Đức Chúa Trời đã phán rằng “Chiên Ta nghe tiếng Ta.” Thật là phước lành vô hạn biết bao bởi chúng ta được nhìn thấy và nghe thấy lời lẽ thật quí báu của Đức Chúa Trời. Sự hư mất của những kẻ điếc phần linh hồn Đức Chúa Jêsus đã cảnh báo trước về kết cục của những kẻ điếc phần linh hồn, những kẻ mù phần linh hồn. “Chẳng phải hễ những kẻ nói cùng ta rằng Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào nước thiên đàng đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha ta ở trên trời mà thôi. Ngày đó, sẽ có nhiều người thưa cùng ta rằng Lạy Chúa, lạy Chúa, chúng tôi chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri sao? nhân danh Chúa mà trừ quỉ sao? và lại nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ sao? Khi ấy, ta sẽ phán rõ ràng cùng họ rằng Hỡi kẻ làm gian ác, ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi ta.” Mathiơ 721-23 Nếu như đã nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời một cách đúng đắn thì ngày nay rất nhiều Cơ đốc nhân sẽ giữ luật lệ của Đức Chúa Trời. Giá như đã nghe chính xác giọng tiếng của Đức Chúa Trời, thì họ đã cùng chúng ta giữ gìn trọn vẹn các kỳ lễ trọng thể của giao ước mới, và cũng đã nghe và hiểu ra tất thảy giọng tiếng của Đức Chúa Trời Cha Mẹ, Đấng đến thế gian vào thời đại này. Tuy nhiên, họ đang coi thường tất thảy mọi lẽ thật. Đó là bởi họ có tai chưa cắt bì. Cho nên, dù cho họ nghe nhiều điều thì họ cũng chẳng chú tâm đến và cũng chẳng hề làm theo. Thế nên, Đức Chúa Jêsus phán rằng sẽ đẩy lui họ ra khỏi Ngài, dù họ có nói “Lạy Chúa, lạy Chúa” đi chăng nữa. “Chim hạc giữa khoảng không tự biết các mùa đã định cho nó; chim cu, chim yến, chim nhạn giữ kỳ dời chỗ ở. Nhưng dân ta chẳng biết luật pháp của Đức Giêhôva! Sao các ngươi nói được rằng Chúng ta là khôn sáng, có luật pháp Đức Giêhôva ở với chúng ta? Nhưng, nầy, ngọn bút giả dối của bọn thông giáo đã làm cho luật pháp ấy ra sự nói dối! Những kẻ khôn sáng bị xấu hổ, sợ hãi, và bị bắt… Vậy nên chúng nó sẽ ngã với những người vấp ngã. Đến ngày thăm phạt, chúng nó sẽ bị lật đổ, Đức Giêhôva phán vậy… Sao chúng ta cứ ngồi yên? Hãy nhóm lại và vào các thành bền vững, và nín lặng tại đó! Vì Giêhôva Đức Chúa Trời chúng ta đã khiến chúng ta nín lặng, Ngài cho chúng ta uống mật đắng, vì chúng ta đã phạm tội nghịch cùng Đức Giêhôva.” Giêrêmi 87-14 Những người có tai chưa cắt bì luôn cố chấp điều giả dối và từ chối việc trở lại với Đức Chúa Trời. Kết cục của những kẻ từ bỏ lời của Đức Chúa Trời chính là sự huỷ diệt. Tự họ sẽ cảm nhận được điều này. Xem xét tất thảy những lời trên, chúng ta không thể không tạ ơn Đức Chúa Trời, là Đấng đã ban cho chúng ta đôi mắt có thể nhìn được và đôi tai có thể nghe được. Vì Đức Chúa Trời đã đến thế gian này và mở mắt, mở tai cho chúng ta, vốn là những người mù, người điếc phần linh hồn, nên chúng ta đã được mang đôi tai có thể nghe được lời Đức Chúa Trời. Thế nên, Đức Chúa Trời đã phán với chúng rằng “Ai có tai, hãy nghe!” Giọng tiếng của Đức Chúa Trời gõ cửa tấm lòng Trải qua đường hầm dài là thời đại tối tăm tôn giáo, rất nhiều người đã đánh mất đôi tai có thể nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, giờ đã đến thời kỳ đôi tai vốn chưa cắt bì phải biết nghe được chính xác lời của Đức Chúa Trời, và đôi mắt vốn chưa cắt bì phải biết nhìn được đúng đắn lời của Đức Chúa Trời. Đó là bởi Đức Chúa Trời đã đích thân đến thế gian này để cứu rỗi nhân loại. Đức Chúa Trời đã phát ra giọng tiếng và gõ cửa tấm lòng của từng mỗi người. Bởi vì Đức Chúa Trời đích thân đến thế gian vào thời đại này, nên giờ là thời đại phước lành có thể trực tiếp được nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời. “Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với ta.” Khải Huyền 320 Giả sử người lạ gõ cửa và yêu cầu mở cửa cho, thì sẽ không ai mở cửa cho đâu. Tuy nhiên, khi giọng tiếng ấy là giọng tiếng của cha hoặc giọng tiếng của mẹ thì cửa sẽ được mở ra. Trong suốt khoảng thời gian dài, loài người không được nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời nên đã quên mất giọng tiếng của Ngài. Cho nên, khi nghe thấy giọng tiếng của Đức Chúa Trời, có một số người mở cửa, thì ngược lại cũng có một số người đóng chặt cửa. Dù là con cái của Đức Chúa Trời nhưng vì không được nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời trong suốt khoảng thời gian dài nên họ bán tín bán nghi. Dù chắc chắn là Cha Mẹ gõ cửa gọi, nhưng vì không có niềm tin xác tín vào giọng tiếng của Cha Mẹ, nên họ đã không tiếp nhận Ngài. Thật là một hiện thực đáng tiếc biết bao. Tuy nhiên, các con cái của Đức Chúa Trời nhất định sẽ mở cửa khi nghe giọng tiếng của Cha Mẹ, và tiếp nhận Ngài. Vào lúc tất thảy các con cái của Đức Chúa Trời đều có thể nghe được giọng tiếng của Cha Mẹ và mở cửa, thì chúng ta sẽ có thể trở về quê hương Nước Thiên Đàng. Chẳng phải chúng ta nên kéo tiến ngày ấy hay sao? Sở dĩ bước chân truyền đạo của chúng ta ngày càng trở nên nhanh hơn và siêng năng hơn cũng là để ngày ấy đến nhanh hơn. Chiên Ta nghe tiếng Ta “Ta còn có chiên khác chẳng thuộc về chuồng nầy; ta cũng phải dẫn nó về nữa, chiên đó sẽ nghe tiếng ta, rồi sẽ chỉ có một bầy, và một người chăn mà thôi.” Giăng 1016 “Chiên ta nghe tiếng ta, ta quen nó, và nó theo ta.” Giăng 1027 “Ai ra bởi Đức Chúa Trời, thì nghe lời Đức Chúa Trời; cho nên các ngươi chẳng nghe, tại các ngươi không thuộc về Đức Chúa Trời.” Giăng 847 Các chiên của Đức Chúa Trời đã được dựng nên để có thể nghe được giọng tiếng của Đức Chúa Trời. Thế nên để nhanh chóng dẫn dắt người nhà của chúng ta vào lòng của Cha Mẹ, thì những người dẫn dắt không được hoà lẫn giọng tiếng của bản thân họ vào giọng tiếng của Cha Mẹ. Phải cho nghe giọng tiếng của Cha Mẹ thì các chiên mới nghe thấy được và nhanh chóng mở cửa. Ngày nay, Đức Chúa Trời đến thế gian này và phát ra giọng tiếng mở cửa tấm lòng. Người nghe được giọng tiếng của Ngài sẽ mở cửa và tiếp nhận Ngài, còn người không nghe được giọng tiếng của Ngài thì sẽ đóng cửa chặt hơn nữa. Bằng cách đó, Đức Chúa Trời phân biệt ra người dân của Đức Chúa Trời và những kẻ không phải người dân của Ngài. Cho nên, khi rao truyền Tin Lành chúng ta hãy rao truyền một cách tự tin. Đừng thêm vào suy nghĩ của chúng ta, mà chỉ cần rao truyền y như Đức Chúa Trời phán phải rao truyền là được. Nếu chúng ta rao truyền Tin Lành một cách không chính xác bởi những lo lắng như “Liệu người đó có hiểu nếu tôi rao truyền lời này chăng?”, “Nếu rao truyền lẽ thật một cách chính xác ngay từ ban đầu thì liệu người ta sẽ lấy làm lạ chăng?”, “Liệu tôi có bị người ta chỉ trích, chê cười không?” thì đối phương nhất định sẽ phản ứng y như điều chúng ta lo lắng. Hãy rao truyền giọng tiếng của Cha Mẹ với đức tin chắc chắn rằng “Chiên của Đức Chúa Trời nhất định sẽ nghe giọng tiếng của Ngài” chứ không nên cân nhắc rằng họ có nghe hay không. Hãy thổi kèn chính xác “… Đức Chúa Jêsus đáp rằng Thật như lời, ta là vua. Nầy, vì sao ta đã sanh ra và vì sao ta đã giáng thế Ấy là để làm chứng cho lẽ thật. Hễ ai thuộc về lẽ thật thì nghe lấy tiếng ta.” Giăng 1837 “Họ thuộc về thế gian, cho nên nói theo như thế gian, và người thế gian nghe theo họ. Chúng ta thuộc về Đức Chúa Trời ai nhìn biết Đức Chúa Trời thì nghe chúng ta; còn ai chẳng hề thuộc về Đức Chúa Trời, thì chẳng nghe chúng ta. Ấy bởi đó chúng ta nhìn biết thần chân thật và thần sai lầm.” I Giăng 45-6 Đức Chúa Trời đã phân biệt một cách dễ dàng giữa thần chân thật và thần sai lầm thông qua việc họ nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời hay không. Chúng ta hãy rao truyền mà không nên do dự, chần chừ một chút nào. Đức Chúa Trời đã đảm bảo rằng ai thuộc về Đức Chúa Trời thì sẽ nghe lời Đức Chúa Trời, nên chúng ta hãy phó mọi sự cho Đức Chúa Trời và rao truyền y như lời Đức Chúa Trời phán hãy rao truyền là được. Khi nhìn lại từng mỗi một quá trình các gia đình Siôn truyền đạo thời gian vừa qua thì chúng ta có thể xác minh được sự thật rằng có rất nhiều điểm khác nhau giữa giọng tiếng rao truyền không tự tin do nghĩ rằng đối phương không phải là người dân của Đức Chúa Trời, và giọng tiếng rao truyền khi nghĩ rằng “Trong căn nhà này chắc chắn có người dân của Đức Chúa Trời, nên tôi phải cho họ nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời.” Cho nên, Đức Chúa Trời đã dặn rằng “Hãy thổi kèn chính xác”. Bầy chiên của Đức Chúa Trời chắc chắn biết nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời, nhưng nếu người truyền đạo rao truyền một cách không chính xác thì bầy chiên sẽ không phân biệt được liệu ấy có phải là giọng tiếng của Đức Chúa Trời hay không, nên họ chần chừ do dự và cũng sẽ mất rất nhiều thời gian để họ tiếp nhận lẽ thật, bởi họ liên tục nghi ngờ cho tới tận khi xác tín rằng ấy là giọng tiếng của Đức Chúa Trời. Ngược lại dù chúng ta rao truyền một điều rất nhỏ, nhưng nếu rao truyền y nguyên giọng tiếng của Đức Chúa Trời thì chắc chắn họ sẽ hiểu ra. Có một người nhà giảng trước tiên về sự vô nghĩa của nhân sinh cho một bà lão hàng xóm, nhưng ban đầu bà lão ấy nghe một cách thờ ơ. Sau đó, người nhà ấy đã đổi đề tài, rao truyền về điều răn của Đức Chúa Trời, thì bà lão ấy vui mừng nói rằng “Đây là Hội Thánh mà tôi đã trông đợi suốt cuộc đời.” rồi tiếp nhận lẽ thật và bắt đầu cuộc sống đức tin với tấm lòng nhiệt huyết chẳng khác nào thanh niên. Lại ở một địa vực khác, cũng có một người nhà tiếp nhận Đức Chúa Trời ngay sau khi được nghe về sự mầu nhiệm cuối cùng xuất hiện trong Kinh Thánh. Tôi tin rằng vì chúng ta đã cho nghe giọng tiếng chính xác của Cha Mẹ như vậy, nên ngày nay từng một hai người nhà Siôn đang được dẫn dắt trở về lòng của Cha Mẹ. Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta là lý do để chúng ta khoe khoang, vậy giờ chúng ta hãy khoe khoang nhiều về Đức Chúa Trời. Dù đối phương có đóng chặt cửa tấm lòng, nhưng nếu chúng ta tự tin rao truyền lẽ thật cho họ, thì họ sẽ nghe được giọng tiếng chính xác của Đức Chúa Trời. Giọng tiếng của Đức Chúa Trời, Lễ Vượt Qua Có một lần, Đức Chúa Trời Cha đã dạy dỗ rằng “Càng thực tiễn lẽ thật thì tấm lòng càng trở nên mới mẻ. Càng thực tiễn lẽ thật thì càng công nhận Đức Chúa Trời. Nếu không thực tiễn lẽ thật thì tâm linh sẽ trở nên tối đen, nếu không thực tiễn lẽ thật thì cuối cùng sẽ phủ nhận Đức Chúa Trời.” Lời ấy có nghĩa rằng nếu thực tiễn lẽ thật thì dần dần sẽ công nhận Đức Chúa Trời, còn nếu không thực tiễn lẽ thật thì tâm linh sẽ dần dần trở nên tối đen và rốt cục dẫn đến cả tình trạng phủ nhận Đức Chúa Trời. Hai nghìn năm trước cũng như vào thời đại cuối cùng này, nếu có giọng tiếng Đức Chúa Trời nhấn mạnh và phán dặn chúng ta, là con cái Ngài, phải làm theo, thì đó là lời “Hãy giữ Lễ Vượt Qua.” Chúng ta, là những người được nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời trước, phải siêng năng rao truyền giọng tiếng của Đức Chúa Trời để dẫn dắt nhiều người nhà vào Siôn. “Đức Chúa Jêsus bèn phán cùng họ rằng Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu các ngươi không ăn thịt của Con người, cùng không uống huyết Ngài, thì chẳng có sự sống trong các ngươi đâu. Ai ăn thịt và uống huyết ta thì được sự sống đời đời; nơi ngày sau rốt, ta sẽ khiến người đó sống lại. Vì thịt ta thật là đồ ăn, huyết ta thật là đồ uống. Người nào ăn thịt ta và uống huyết ta, thì ở trong ta, và ta ở trong người. Như Cha, là Đấng hằng sống, đã sai ta đến, và ta sống bởi Cha; cũng một thể ấy, người nào ăn ta, sẽ sống bởi ta vậy.” Giăng 653-57 Đây là lời hứa sự sống chân thật của Đức Chúa Trời. Bầy chiên của Đức Chúa Trời nhất định sẽ nghe lời này. Thịt và huyết của Đức Chúa Jêsus đã được hứa trong Lễ Vượt Qua Tham khảo Mathiơ 2617-28, Luca 2219-20. Lễ Vượt Qua cứu sống những linh hồn đang hướng về sự chết, và giúp họ được nhận sự sống đời đời. Lễ Vượt Qua chính là đơn thuốc cần thiết cho toàn thể nhân loại. Tất thảy gia đình Siôn hãy cùng nhanh chóng rao truyền giọng tiếng chính xác của Đức Chúa Trời để cứu rỗi nhân loại. Chúng ta hãy thổi kèn chính xác đối với những người chưa được nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời, để cho họ được mở mắt và tai phần linh hồn và được nhận sự sống. Giờ đã đến thời kỳ của lời tiên tri rằng chỉ nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời thì các con cái của Đức Chúa Trời sẽ ra khỏi Babylôn và trở về Siôn. Chúng ta hãy tin lời tiên tri và thổi tiếng kèn của lời tiên tri. Người có tai chắc chắn sẽ nghe giọng tiếng của Đức Chúa Trời. Tôi mong tất thảy các gia đình Siôn hãy thổi kèn Tin Lành lớn hơn nữa, tự tin rao truyền giọng tiếng chính xác của Đức Chúa trời để dẫn dắt nhiều linh hồn vào sự cứu rỗi, và bày tỏ vinh hiển của Đức Chúa Trời tới tận cùng trái đất. BÀI 61 HOÀN THIỆN NHÂN CÁCH – SỐNG THEO SỰ THẬT LÀ LỜI CHÚA 1. LỜI CHÚA “Tôi sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi.” Ga 18, 37b. 2. CÂU CHUYỆN CON THUYỀN THÀNH THẬT SẼ LUÔN TỒN TẠI. Trước đây có hai người bạn thân thiết, một người tên là Thông Minh, một người tên là Thành Thật. Ngày nọ hai người rủ nhau lên thuyền đi ngao du đó đây. Nhưng sau đó gặp cơn bão lớn, chiếc thuyền của họ bị gió bão sắp bị nhấn chìm. Chiếc thuyền cứu hộ nhỏ bé chỉ có một chỗ ngồi. Người thanh niên tên Thông Minh thấy tình hình nguy cấp đã giành ngồi vào chỗ duy nhất trên thuyền cứu hộ và đẩy anh bạn Thành Thật rơi xuống biển. Nhưng người thanh niên tên Thành Thật đã may mắn bám được vào một mảnh ván trôi trên biển và được sóng gió đẩy đến một đảo nhỏ hoang vắng. Chẳng bao lâu từ xa có một chiếc thuyền với âm thanh rộn ràng vui nhộn đang tiến tới. Thành thật liền đứng dậy vui mừng chờ con thuyền tới gần. Anh thấy trên thuyền có treo lá cờ đề chữ Sung Sướng. Thành Thật vội gọi to “Sung Sướng, Sung Sướng ! Tôi là Thành Thật đây. Anh hãy cứu tôi với.” Sung Sướng vừa nghe tiếng gọi liền đáp “Không thể ! Không thể ! Nếu tôi mà có thành thật đi cùng thì sẽ không thể sung sướng được nữa. Anh hãy nhìn xem trên thế giới này, có biết bao người vì nói thật nên đã không thể sống sung sướng”. Vừa dứt lời, Sung Sướng liền rẽ thuyền đi sang hướng khác. Sau đó, một chiếc thuyền nhỏ khác treo lá cờ có chữ Địa Vị đi tới. Thành Thật vội gọi to “Địa vị, Địa vị !” Tôi là Thành Thật đây. Anh có thể cho tôi lên thuyền để về nhà được không ?” Địa Vị nghe tiếng gọi liền lập tức xoay mũi thuyền chạy xa đảo và nói “Không được, Không được ! Tôi không thể cho anh lên thuyền của tôi. Địa vị tôi đang có thật không dễ chút nào. Nếu như có anh đi theo thì tôi sẽ khó giữ vững địa vị của mình ! Thành Thật vô cùng thất vọng khi thấy Địa Vị mỗi lúc một rời xa. Trong lòng tràn ngập nỗi buồn thất vọng. Thành Thật đành ngồi tiếp tục đợi chờ. Rất lâu sau lại có một con thuyền khác treo lá cờ Cạnh Tranh tới gần liền nói “Cạnh Tranh, Cạnh Tranh”. Tôi là Thành Thật. Anh có thể cho tôi lên thuyền của anh về nhà được không ?” Cũng như những con thuyền trước, Canh Tranh vừa nghe thấy liền từ chối “Anh đừng đem sự phiền toái đến cho tôi ! Hiện giờ thế giới đang cạnh tranh khốc liệt. Nếu có anh ở gần thì làm sao tôi có thể cạnh tranh được với kẻ khác ?” Nói xong, Cạnh Tranh lập tức rời thuyền đi xa. Bấy giờ bầu trời đột nhiên bị mây đen kéo đến bao phủ và sấm sét bắt đầu nổi lên ầm ầm. Các cơn cuồng phong khiến mặt biển nổi sóng dữ dội. Thành Thật đang lúc tuyệt vọng chợt nghe thấy một âm thanh vừa êm ái vừa tha thiết “Mời Thành Thật lên thuyền”. Thành Thật nhìn lên thì nhận ra chủ thuyền là ông lão Thời Gian, liền hỏi “Tại sao ông lại cứu cháu ?” Lão Thời Gian mỉm cười đáp “Vì chỉ Thời Gian mới chứng minh được giá trị tốt đẹp của Thành Thật cháu ạ !” Trong cuộc hành trình trở về nhà, ông lão Thời Gian đã chỉ vào những con thuyền bị sóng đánh tan hoang, trên đó có treo những lá cờ Thông Minh, Sung Sướng, Địa Vị và Cạnh Tranh… rồi nói “Thành Thật rất cần trong cuộc sống. Vì nếu không có Thành Thật thì Thông Minh sẽ làm hại bản thân; Sung Sướng cũng không kéo dài được lâu; Địa Vị chỉ là hư ảo và Cạnh Tranh cũng chỉ mang lại thành công nhất thời mà thôi !” 3. SUY NIỆM 1 Đức Giê-su là Sự Thật mà Thiên Chúa đã mặc khải cho loài người Người xưng mình “là đường, là sự thật và là sự sống” Ga 14,6. Người đã khẳng định trước toà quan Phi-la-tô “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi.” Ga 18,37. Người dạy môn đệ phải tôn trọng sự thật “Có” thì phải nói “có”, “không” thì phải nói “không”. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.” Mt 5,37. 2 Giáo dục Việt Nam hiện đang báo động vì chạy theo thành tích thi đua Ở một trường tiểu học X nọ, trong tiết thi kiểm tra học kỳ về môn toán của học sinh lớp 5, giáo viên coi thi đã giải đề thi toán trên bảng rồi bảo học sinh chép và sửa vào bài thi, cô giáo nói “Chuyện này chỉ có cô cháu mình biết với nhau thôi nhé”. Còn các em học sinh hầu hết đi thi đều không tự tin, dù đã có học bài. Các em luôn bí mật mang theo tài liệu, câu đáp án trả lời đề cương thi được photo rất nhỏ để quay phim’. Và các em coi đó là chuyện bình thường ai cũng làm’ – Ai không làm là dại ! Tội gì mà phải hao hơi tốn sức học cho nhọc công ! Một nền giáo dục đậm màu gian dối mà các em học sinh đã hấp thụ ngay từ nhỏ như thế, thì thử hỏi thế hệ tương lai của xã hội, đất nước, Giáo hội sau này sẽ ra sao ? Trong bối cảnh như thế thì sự thật, chân lý chỉ còn là những thuật ngữ xa vời. Ở khắp nơi đâu người ta cũng thấy đồ Zỏm’ người dỏm, văn bằng dỏm, hàng hóa dỏm…, mà nếu không tinh ý, ham của rẻ… sẽ dễ dàng bị mắc lừa. 3 Lời thề của Gandhi MAHATMA GANDHI được coi là vị Cha già của dân tộc Ấn, khi còn nhỏ có lần đã phạm tội nói dối mẹ. Bà mẹ đã tuyệt thực và nói “Thà để mẹ chết còn hơn là thấy con hèn nhát nói dối vì không muốn nhận lỗi”. Cậu Gandhi đã khóc lóc xin mẹ tha nhưng mẹ nhất định không chịu, nên cuối cùng cậu đã lấy cục than hồng bỏ lên bàn tay và thề với mẹ từ nay tuyệt đối sẽ không bao giờ dám nói dối nữa. Khi ấy bà mẹ mới ôm con vào lòng và tha thứ cho cậu. Từ đó vết thẹo trong lòng bàn tay của Gandhi là một dấu chứng để cả thế giới đều có thể tin tưởng vào lời nói trung thực của ông. Gandhi đã thề, và có lẽ là lời thề duy nhất của ông trước người mẹ kính yêu, và ông đã không bao giờ phản bội lại lời thề hứa đó. 4 Chúng tôi phải làm gì ? Trừ trường hợp cần giữ kín không nói ra những điều bí mật liên quan tới danh dự cá nhân, và những bí mật mang tính tập thể cần phải bảo vệ, còn bình thường chúng ta nên luôn nói thật. Không cần phải thề thốt để nhờ thế giá của Thiên Chúa làm chứng cho lời mình nói là thật, như lời Chúa dạy “Đừng thề chi cả” Mt 5,33. 4. SINH HOẠT Bạn có đồng ý với câu người ta thường nói “Hễ nói thì phải nói thật. Nhưng không phải mọi sự thật đều nên nói ra” ? Tại sao ? 5. LỜI CẦU Lạy Chúa Giê-su. Xin cho chúng con ý thức giá trị của Sự Thật, để không bao giờ nói dối hại người, nhưng luôn sống theo Chúa “là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống”, để nói thật trong quan hệ với tha nhân, hầu sau này chúng con được về quê trời với AMEN. LM ĐAN VINH – HHTM Phục Truyền 41-4 “Hỡi Y-sơ-ra-ên, bây giờ hãy nghe những mạng lệnh và luật lệ mà ta dạy các ngươi; hãy làm theo, để các ngươi được sống và vào xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ các ngươi ban cho các ngươi nhận được” câu 1. Câu hỏi suy ngẫm Mở đầu chương 4, ông Môi-se kêu gọi dân Y-sơ-ra-ên điều gì? Điều này có ý nghĩa quan trọng thế nào với họ? Những động từ trong lời kêu gọi này giúp dân Chúa ý thức điều gì? Chúng ta nhận lãnh gì khi làm theo Lời Chúa? Sau khi kết thúc phần giới thiệu lịch sử quan trọng của dân Y-sơ-ra-ên, ông Môi-se mở đầu chương mới bằng lời kêu gọi toàn dân Y-sơ-ra-ên hãy lắng nghe những mạng lệnh và luật lệ của Chúa, đồng thời hãy làm theo để được sống và có thể bước vào xứ Đức Chúa Trời hứa ban cho họ làm sản nghiệp. Lời kêu gọi này của ông Môi-se nhằm giúp dân Chúa nhận biết được Đức Chúa Trời là ai thông qua những mạng lệnh và luật lệ của Ngài. Chúng ta lưu ý, sự hiểu biết về Lời Chúa mà ông Môi-se đề cập ở đây không đơn thuần chỉ là sở hữu một khối kiến thức về Đức Chúa Trời, nhưng vượt lên trên sự hiểu biết đó là cần phải sống với những điều mình hiểu biết, đồng thời ông cũng căn dặn họ không được phép thêm hay bớt bất kỳ điều gì vào luật lệ của Chúa. Việc ông Môi-se dùng một loạt động từ “nghe, làm theo, chớ thêm, đừng bớt, giữ theo”, nhằm giúp dân Chúa nhận thức được tính quan trọng của Lời Đức Chúa Trời mà họ cần phải tuân theo. Sở dĩ điều này quan trọng với dân Y-sơ-ra-ên lúc bấy giờ bởi vì trong xứ Ca-na-an có vô số tà thần, và nguy cơ họ bị dẫn dụ đi theo những thần ấy là rất cao. Điều này đã từng xảy ra trong lịch sử dân Chúa khi họ đi theo và thờ lạy tà thần Ba-anh-Phê-o, và phải trả giá bằng cái chết. Có thể nói, yếu tố quan trọng đầu tiên giúp dân Y-sơ-ra-ên có thể nhận và hưởng được một cuộc sống an lành nơi Đất Hứa là phải sống theo Lời Chúa dạy. Trong cuộc sống hiện đại, ngoài việc nghe giảng Lời Chúa hằng tuần, thì việc tìm hiểu và nghiên cứu Lời Chúa bằng nhiều phương tiện trở nên dễ dàng hơn đối với chúng ta. Đây là một điều tốt đẹp vì mọi người có thể hiểu biết thêm về Lời Chúa dạy. Thế nhưng, điều này lắm khi lại dẫn đến một thực trạng tiêu cực khác, ấy là có nhiều người sở hữu một lượng kiến thức lớn về Lời Chúa, nhưng bản thân họ lại không sống theo điều mình đã biết về Ngài. Có thể nói, trải qua nhiều thời đại, việc sống theo Lời Chúa luôn là một thách thức cho bất kỳ ai. Chúng ta cần nhận thức rằng, sở dĩ Chúa kêu gọi chúng ta sống theo Lời Ngài là bởi vì chỉ có nếp sống thuận phục mới giúp chúng kinh nghiệm được phước hạnh và an vui trong Ngài mà thôi. Mọi nếp sống ngoài Chúa và Lời Chúa đều dẫn đến sự hủy diệt như những tiền nhân của dân Y-sơ-ra-ên đã phải trả giá khi họ đi theo thần Ba-anh-Phê-o. Điều gì ngăn trở bạn chưa sống theo điều Chúa dạy? Lạy Chúa, xin giúp con không chai lì trước mọi mạng lệnh của Ngài. Xin cho con luôn sống theo Lời Chúa dạy và kinh nghiệm được phước hạnh đến từ Ngài. Đọc Kinh Thánh trong ba năm Xa-cha-ri 14. Phòng Truyền Thông phối hợp UB. Cơ Đốc Giáo Dục thực hiện. Mọi ý kiến đóng góp xây dựng, xin quí vị vui lòng gởi về địa chỉ radio Suy niệm Chúa nhật VI Phục Sinh – Năm CTháng Năm về, một tháng trong năm với tên gọi thật thơ mộng, thật tươi vui Tháng Hoa. Mỗi độ tháng Hoa, các Nhà thờ rộn rã mùa dâng hoa kính Đức Mẹ. Phụng vụ Mùa Hoa tưng bừng nhộn nhịp với nhiều thể loại phong phú Rước hoa và Dâng hoa tuỳ mỗi tập quán mỗi đặc trưng văn hoá địa phương. Nói tới hoa là nghĩ về một kỳ công của Thiên Chúa. Hoa muôn màu muôn sắc, hoa tươi xinh, hoa thơm ngào ngạt. Hoa tô thắm vũ trụ nên xinh tươi. Hoa mời gọi ong bướm đến hút mật. Hoa khoe sắc thắm, nhoẻn cười với con người. Lời của hoa thật diệu huyền giữa thiên nhiên. Hoa hòa vào lòng người dâng lời cảm tạ Thiên đã trở thành một người bạn thật thân thiết với con người. Khi vui người ta tặng hoa để chúc mừng nhau. Khi buồn người ta cũng trao gởi lẵng hoa như trao gởi tấm lòng đồng cảm thân thương. Hoa khích lệ lòng người. Hoa hướng con người nhớ tới Đấng tạo hoá đã xoay vần vũ trụ bốn mùa xinh tươi. Hoa mơn man lòng người đau khổ. Hoa khích lệ những ai thất bại. Hoa chúc mừng những ai chiến thắng. Hoa ca vang kỳ công kiệt tác của Thiên Chúa. Đôi khi chỉ một cánh hoa đủ trào dâng lòng mến của Thánh Têrêxa Hài Đồng. Nhiều lần một dàn hoa làm tâm hồn Thánh Phanxicô ngây ngất tình nghe tiếng nói huyền diệu của hoa, Thánh Bênađô biết được tâm trạng của hoa. Chẳng hạn, Hoa Hồng giàu lòng yêu mến. Hoa Huệ biểu tượng đức Khiết trinh, Hoa Tím là duyên đức đoan trang khiêm tốn. Thánh nhân ca ngợi các nhân đức Đức Mẹ qua ý nghĩa các loài hoa. Hoa Hồng đức mến, Hoa Huệ đức Khiết trinh, Hoa Tím đức Khiêm nhường. Đức Mẹ là Hoa Huệ khiết trinh. Đức Mẹ là Hoa Hồng yêu mến. Hương thanh khiết và tình yêu của Mẹ đã làm cho mùa xuân trần gian được hồi sinh. Ơn cứu độ được ban tặng cho trần đời nhờ hoa lòng của Mẹ hằng đẹp lòng Thiên Thần Gabriel đã cung kính thưa với Mẹ rằng “Mừng vui lên, hỡi ấng đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng bà!” Lc 1,28. “ấng đầy ơn phước” là tên gọi đẹp nhất của Mẹ Maria, tên gọi mà Thiên Chúa đã ban cho Đức Mẹ, để chỉ cho biết rằng từ muôn thuở và cho đến muôn đời, Đức Mẹ là ấng được yêu thương, được Thiên Chúa tuyển chọn, được tiền định để đón nhận hồng ân quý giá nhất, là Chúa Giêsu, “tình thương nhập thể của Thiên Chúa” điệp Thiên Chúa là tình yêu, số 12.Chúa nhật thứ hai trong Tháng Năm là ngày Hiền Mẫu, Mother’s Day. Xin chúc mừng và tôn vinh tất cả những người nữ nhận từ Thiên Chúa thiên chức làm Mẹ. Xin tạ ơn Chúa. Xin tạ ơn người Mẹ của chúng con, dù sống hoặc đã về bên người chúng ta đều có một người mẹ. Tình yêu của mẹ bao la hơn biển cả, cao vời hơn các tầng mây, vĩ đại hơn những rặng núi, mênh mông vô tận. Một văn sĩ đã viết “Thơ viết về mẹ bao giờ cũng đạt, nhạc viết về mẹ bao giờ cũng hay, tranh vẽ về mẹ bao giờ cũng tuyệt, cũng đẹp. Bởi hiển nhiên, mẹ là nguồn xúc cảm sâu xa, vô tận và nhiệm mầu nhất trong mọi nguồn sáng tạo”. Tình yêu của mẹ là một nguồn cảm hứng không bao giờ cạn vơi, là những tư tưởng vô tận của các thi sĩ, văn sĩ và nghệ mẹ thương con bao la như trời như biển. Nói đến tình mẹ, không có thứ tình cảm nào đậm đà và cao quý như tình mẹ thương con. Đã có biết bao nhiêu vần thơ, bao nhiêu câu hò, điệu hát ca tụng tình mẹ thiêng liêng.“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào,Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào.”Với giai điệu mượt mà, sâu lắng, với ca từ thấm đẫm chất thơ gợi lên những hình ảnh bình dị, gần gũi, nhạc sĩ Y Vân đã viết thành một bài hát tuyệt vời ca ngợi tình mẹ. Thương con mẹ nào có quản nắng mưa, có ngại gì sớm khuya vất vả… Tình mẹ mãi mãi là như thế, dẫu ở thời nào, dẫu thuộc nền văn minh văn hóa nào và dẫu ở đâu tình mẹ cũng vẫn cứ mãi mãi là như Lời Thiên Chúa đã nhập thể làm người cũng nhận lấy tình mẫu tử trân quý ấy. Mẹ Maria đã đảm nhận trọn vẹn thiên chức cao quý nhưng không thiếu khổ đau như bất cứ người mẹ nào trong nhân loại. Trong lòng tin, người mẹ ấy đã âm thầm vâng phục, đón nhận, lắng nghe và bước theo Con của mình suốt hành trình cứu Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy rằng “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy”. Yêu mến và giữ lời Đức Kitô, mỗi tín hữu được đón nhận sự sống của Ba Ngôi Thiên Chúa. Trong tình yêu này, thiên đàng chớm nở. Thiên đàng thật gần, ngay trong lòng mỗi người. Thiên đàng ấm áp nơi tâm hồn những ai biết yêu Đức Kitô và tuân giữ lời Ngài. Các bí tích đều nhằm mục đích làm cho tình yêu giữa mỗi người với Đức Kitô được lớn Maria là mẫu gương yêu mến và tuân giữ Lời Chúa. Tin Mừng Lc 11,27-28 kể câu chuyện Một người phụ nữ nghe Chúa giảng dạy, bà nghe say mê. Với tính nhạy cảm của một người nữ, bà cảm nghiệm niềm hạnh phúc của người mẹ có một người con tuyệt vời như Chúa Giêsu. Giữa đám đông, bà bày tỏ niềm thán phục Chúa, bà tán dương Mẹ Maria là “người mẹ có phúc đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú mớm”. Đáp lại lời tán dương ấy, Chúa nói đến hạnh phúc cho ai nghe và giữ lời Thiên Chúa “Bà ơi, đúng hơn phải nói rằng phúc thay kẻ biết lắng nghe và giữ lời Thiên Chúa”.Người phụ nữ kia đã tán dương Đức Mẹ là có phúc vì Mẹ có các vinh dự làm Mẹ của một người con tài ba kỳ diệu là Chúa Giêsu. Đây mới chỉ là vinh dự trần gian. Mẹ Maria còn có một hạnh phúc lớn lao hơn là “nghe và giữ lời Thiên Chúa”. Khi biết lắng nghe, đón nhận và giữ lời Thiên Chúa thì thiên đàng đã ở trong người ấy, vinh phúc đời đời ở trong người ấy, Thiên Chúa ở trong người ấy. Đó là vinh phúc của Mẹ đó, Chúa nói với người phụ nữ kia, không chỉ dừng lại nơi lời khen Mẹ Maria có phúc vì đã có vinh dự cứu mang, nuôi dưỡng một người con tuyệt vời, mà cần hướng đến ý nghĩa cao cả hơn. Phúc thay cho ai biết lắng nghe và giữ lời Thiên Chúa. Đó là hạnh phúc cao quý nhất của Đức Mẹ nghe và giữ lời Thiên Chúa như thế nào? Đây là bài học chúng ta cần học hỏi trong Năm ngày Thiên Thần Gabriel đến truyền tin, Đức Mẹ đã đứng trước một mầu nhiệm lạ lùng. Mẹ cưu mang con Thiên Chúa. Mẹ suy nghĩ và trao đổi. Mẹ biết đây là thánh ý của Thiên Chúa. Mẹ đáp trả lời “Xin Vâng”. Mẹ đã lắng nghe, Mẹ đã tin và chấp nhận dấn thân. Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể trong lòng Mẹ. Chính Ngài là Ngôi Lời Thiên Chúa đang đến với nhân loại và trở nên đó đang đến gõ cửa lòng ta hằng ngày. Chúa mong ta cưu mang Ngài, sống với Ngài, thực hiện lời Ngài. Hôm nay Chúa Phục Sinh đang ở với chúng ta qua Bí Tích Thánh Thể, qua Lời Ngài mà Giáo Hội đang rao kia, Chúa đang rao giảng, có người tin cho Chúa biết “có Mẹ và anh em Thầy đang chờ gặp Thầy”. Chúa nói ngay với họ “ai là Mẹ tôi, ai là anh em tôi? Ai nghe và giữ lời Thiên Chúa, người đó là anh chị em tôi, là mẹ tôi”. Lại một lần nữa Chúa nói lời với hai ý nghĩa. Ý nghĩa thứ nhất là tán dương Mẹ Maria là người diễm phúc luôn lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa. Ý nghĩa thứ hai, Chúa mời gọi mọi người trở nên những người thân thuộc của gia đình mới, gia đình thiêng liêng của Ngài, bằng cách lắng nghe, tin yêu và tuân giữ lời Thiên lẽ, chúng ta đã nghe Lời Chúa nhiều, ít là hằng tuần, nhưng đã thực hiện lời Chúa thế nào? Chúng ta có thói quen đọc Lời Chúa trong gia đình không?Mục tiêu hàng đầu của đời sống tín hữu là biết lắng nghe và giữ Lời Thiên Chúa, là đem Lời Chúa ra thực hành hằng ngày. Trước mọi biến cố xảy đến, Đức Mẹ đều coi là thánh ý Thiên Chúa nên Mẹ ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng để xin vâng thánh ý tiệc cưới Cana, Mẹ xin Chúa giúp đỡ gia đình tân hôn đang hết rượu. Với một lời đề nghị tế nhị “Con ơi, họ hết rượu rồi”. Chúa đáp lại như một lời từ chối “Thưa bà, việc đó liên can chi đến bà và tôi? Giờ của tôi chưa đến”. Mẹ tin nơi tình thương của Chúa. Chúa sẽ làm những gì tốt nhất, đẹp nhất cho con người. Vì thế, Mẹ dặn dò người giúp vịêc “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo”.Trong cuộc thương khó của Chúa, Mẹ đau đớn và luôn vâng theo thánh ý Chúa. Dưới chân thập giá, Mẹ hịêp thông trọn vẹn trong lễ tế hiến dâng với các bà mẹ, cuộc đời của người mẹ nào cũng đầy cam go, truân chuyên vất vả. Gian truân hơn bất cứ bà mẹ nào trong chúng ta đây. Nhưng Mẹ Maria đã vượt qua tất cả trong niềm tin yêu vào Lời Chúa. Mẹ luôn tín thác vào tình thương của Ngài. Hãy vững tin vào Lời Chúa. Hãy để Lời Chúa hướng dẫn cuộc sống sẽ tốt đẹp mỗi dịp tháng Năm về, mỗi lần thưởng thức hương hoa, ta hãy hướng theo nhân Đức Mẹ, xin Mẹ tỏa hương thiên đàng của người, ấp ủ ta biến thành những đóa hoa tươi thắm của Mẹ. Mỗi khi hái hoa dâng tiến Đức Mẹ, ta hãy mượn hương sắc và lời huyền diệu của hoa để ca tụng và khấn xin. Dâng Hoa Hồng, xin Mẹ cho ta được yêu mến Mẹ nhiều hơn. Dâng Hoa Huệ, ta ca ngợi đức khiết trinh của Mẹ. Xin Mẹ lấy hương huệ trinh nguyên của hồn Mẹ ướp hồn ta nên trong ngày Tháng Năm này, nếu thiếu những bông hoa hữu hình, ta hãy hái hoa hồng thiêng là kinh Mân Côi để dâng lên Mẹ. Nhưng thế nào đi nữa, nguyện ước trái tim chúng ta hãy biến thành một dàn hoa kết đủ những hương hoa thơm ngát nhân đức dâng kính cuộc hành hương nội tâm hay lữ hành nơi dương thế, chúng ta tin có Mẹ Maria luôn cầu bầu che chở, yêu thương nâng đỡ. Chúng ta nhìn lên Mẹ như mẫu gương của bậc thầy lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa. Hãy luôn vững lòng cậy trông với niềm tin yêu. Đức Mẹ hằng yêu thương phù trợ mỗi người chúng dâng lên Mẹ những sắc hoa của cuộc đời chúng con. Ước gì cuộc đời chúng con luôn là những bông hoa tươi thắm dâng tặng cho đời xuân sắc, lan toả hương thơm bác ái trong môi trường sống của chúng con. Giuse Nguyễn Hữu An Post Views 342 Tiếp tục suy tư về thánh Giuse, trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư 15/12 Đức Thánh Cha đã nói về thánh Giuse “con người thinh lặng”. Hồng Thuỷ - Vatican News Đức Thánh Cha nói rằng các sách Phúc Âm không tường thuật lời nào của thánh Giuse, nhưng trình bày ngài như một kiểu mẫu về việc chú ý lắng nghe lời Chúa và hành động theo lời đó. Thật vậy, sự im lặng của thánh Giuse là dấu hiệu của tâm hồn chiêm niệm. Sự khiêm nhường thầm lặng của thánh nhân dạy chúng ta dành chỗ trong tâm hồn mình cho Chúa Giêsu và do đó nhận biết ý muốn của Chúa Cha đối với cuộc sống của chúng ta. Chúa Giêsu học được tầm quan trọng của sự thinh lặng từ gương của thánh Giuse và Mẹ Maria, và đã dạy các môn đệ của ngài rèn luyện điều đó. Đức Thánh Cha nhắc các tín hữu rằng chúng ta cũng được kêu gọi thực hiện sự thinh lặng nội tâm và chăm chú lắng nghe lời Chúa, kẻo những lo lắng, cám dỗ và sợ hãi hàng ngày khiến lời nói của chúng ta lạc lối và gây tổn thương cho người khác. Mặc dù không dễ dàng, nhưng nuôi dưỡng sự thinh lặng chiêm niệm là một con đường chắc chắn dẫn đến sự hiểu biết đích thực về bản thân và tăng trưởng đời sống tâm linh. Trước khi Đức Thánh Cha bắt đầu bài giáo lý, cộng đoàn cùng nghe đoạn sách trích từ thư thánh Giacôbê 3, “Ai không vấp ngã về lời nói, ấy là người hoàn hảo, có khả năng kiềm chế toàn thân... Cái lưỡi cũng vậy nó là một bộ phận nhỏ bé của thân thể, mà lại huênh hoang làm được những chuyện to lớn... Ta dùng lưỡi mà chúc tụng Chúa là Cha chúng ta, ta cũng dùng lưỡi mà nguyền rủa những con người đã được làm ra theo hình ảnh Thiên Chúa. Từ cùng một cái miệng, phát xuất lời chúc tụng và lời nguyền rủa”. Kính mời quý vị nghe bài giáo lý của Đức Thánh Cha. Anh chị em thân mến, chào anh chị em! Chúng ta tiếp tục suy tư về thánh Giuse. Sau khi đã trình bày về môi trường sống của ngài, vai trò của ngài trong lịch sử cứu độ, và trình bày về ngài như là người công chính và hôn phu của Mẹ Maria, hôm nay tôi muốn xem xét một khía cạnh quan trọng khác nơi con người ngài đó là sự thinh lặng. Ngày nay, rất nhiều lần chúng ta cần sự thinh lặng. Thinh lặng rất quan trọng, tôi bị đánh động bởi một câu trong Sách Khôn ngoan, mà khi đọc nó tôi nghĩ về lễ Giáng sinh. Đó là “Khi đêm chìm trong sự im lặng sâu thẳm nhất, thì lời của người đã xuống trần gian”. Trong khoảnh khắc im lặng nhất Thiên Chúa đã tự tỏ mình ra. Điều quan trọng là phải nghĩ về sự im lặng trong thời đại mà dường như nó không có nhiều giá trị lắm. Các sách Phúc âm không tường thuật bất kỳ lời nào của thánh Giuse thành Nadarét. Ngài không nói lời nào. Điều này không có nghĩa là ngài là người lầm lì. Không! có một lý do sâu xa hơn. Với sự thinh lặng của mình, thánh Giuse xác nhận điều mà thánh Augustinô viết “Theo thước đo mà Ngôi Lời - Ngôi Lời làm người - lớn lên trong chúng ta thì lời nói giảm đi”[1]. Theo thước đo mà Chúa Giêsu, đời sống thiêng liêng tăng lên, thì lời nói bớt đi. Chúng ta có thể nói rằng những người nói như vẹt bớt nói đi một tí. Chính thánh Gioan Tẩy Giả, là tiếng kêu trong hoang địa “Hãy dọn đường cho Chúa” Mt 3, 1, đã nói về Ngôi Lời “Người phải lớn lên còn tôi phải nhỏ lại” Ga 3,30. Điều này có nghĩa là Người phải nói còn tôi phải im lặng. Qua sự thinh lặng của mình, thánh Giuse mời gọi chúng ta hãy dành chỗ cho sự Hiện diện của Ngôi Lời đã mặc lấy xác phàm, cho Chúa Giêsu. Sự thinh lặng của thánh Giuse không phải là sự khuyết tật, không phải là sự lầm lì; đó là một sự im lặng đầy lắng nghe, một sự im lặng cần cù, một sự im lặng bộc lộ nội tâm cao cả của ngài. Thánh Gioan Thánh Giá nhận xét “Chúa Cha đã nói một lời, và đó là Con của Người, và Lời này luôn luôn nói trong sự thinh lặng vĩnh cửu, và trong thinh lặng, Lời này phải được linh hồn lắng nghe”[2]. Đức Thánh Cha nói tiếp Chúa Giêsu đã được lớn lên trong “trường học” này, trong ngôi nhà ở Nadarét, với gương mẫu hàng ngày của Đức Maria và Thánh Giuse. Và không có gì ngạc nhiên khi chính Người đã tìm kiếm những khoảng thinh lặng trong những ngày của Người x. Mt 14,23 và đã mời gọi các môn đệ hãy có một kinh nghiệm như thế “Anh em hãy vào nơi vắng vẻ, nghỉ ngơi một lát” Mc 6,31. Thật tốt biết bao nếu mỗi người chúng ta, theo gương thánh Cả Giuse, có thể tìm lại chiều kích chiêm niệm của cuộc sống, được mở rộng cho sự thinh lặng. Nhưng từ kinh nghiệm, chúng ta đều biết rằng điều đó không hề dễ dàng sự im lặng làm chúng ta sợ hãi đôi chút, bởi vì nó đòi chúng ta nhìn sâu hơn vào bản thân và đối diện với phần chân thật nhất của chúng ta. Rất nhiều người sợ sự im lặng, họ phải nói, hoặc nghe, radio, tivi…, nhưng họ không thể chấp nhận sự thinh lặng vì họ sợ. Triết gia Pascal nhận xét rằng “tất cả những bất hạnh của con người đều xuất phát từ một sự thật duy nhất, đó là họ không thể yên lặng trong căn phòng riêng của mình”[3]. Anh chị em thân mến, chúng ta hãy học nơi thánh Giuse cách vun trồng những khoảng không gian thinh lặng, nơi mà một Lời khác, là Chúa Giêsu, Ngôi Lời, có thể xuất hiện đó là lời của Chúa Thánh Thần, Đấng ngự trong chúng ta, Đấng mang Chúa Giêsu. Không dễ dàng để nhận ra Tiếng nói đó, vốn rất hay bị lẫn lộn cùng với muôn ngàn tiếng lo lắng, cám dỗ, ham muốn và hy vọng có trong lòng chúng ta; nhưng nếu không có sự huấn luyện thực sự từ việc thực hành im lặng này, thì ngay cả lời nói của chúng ta cũng có thể là tồi tệ, gây hại. Thay vì làm cho sự thật tỏa sáng, nó có thể trở thành một vũ khí nguy hiểm. Thật vậy, lời nói của chúng ta có thể trở thành xu nịnh, khoác lác, dối trá, đâm sau lưng và vu khống. Đó là một sự thật, như Sách Huấn Ca đã nhắc nhở chúng ta, “cái lưỡi giết hại nhiều hơn gươm giáo” 28,18. Chúa Giêsu đã nói rõ bất cứ ai nói xấu anh chị em mình, ai nói xấu người thân cận, là kẻ giết người x. Mt 5,21-22. Giết người bằng lưỡi. Chúng ta không tin điều này nhưng đó là sự thật. Chúng ta hãy suy nghĩ một chút về những lần chúng ta giết người bằng lưỡi của mình, chúng ta sẽ thấy xấu hổ! Nhưng suy nghĩ về điều này sẽ giúp ích cho chúng ta rất nhiều. Sự khôn ngoan trong Kinh Thánh khẳng định rằng “Sống hay chết đều do cái lưỡi, ai yêu chuộng nó sẽ lãnh nhận hậu quả” Cn 18,21. Và trong thư của mình, như chúng ta đã đọc lúc đầu, thánh Giacôbê khai triển chủ đề cổ xưa này về quyền lực, khía cạnh tích cực và tiêu cực, của lời nói với những ví dụ nổi bật “Ai không vấp ngã về lời nói, ấy là người hoàn hảo, có khả năng kiềm chế toàn thân... Cái lưỡi cũng vậy nó là một bộ phận nhỏ bé của thân thể, mà lại huênh hoang làm được những chuyện to lớn... Ta dùng lưỡi mà chúc tụng Chúa là Cha chúng ta, ta cũng dùng lưỡi mà nguyền rủa những con người đã được làm ra theo hình ảnh Thiên Chúa. Từ cùng một cái miệng, phát xuất lời chúc tụng và lời nguyền rủa” 3,2-10. Đức Thánh Cha giải thích Đây là lý do tại sao chúng ta phải học nơi thánh Giuse để trau dồi sự thinh lặng không gian nội tâm trong ngày sống của chúng ta, trong đó chúng ta để cho Chúa Thánh Thần có cơ hội tái tạo chúng ta, an ủi và sửa chữa chúng ta. Tôi không bảo là hãy câm lặng. Không. Hãy thinh lặng. Nhưng mỗi người chúng ta hãy nhìn vào nội tâm, nhiều khi chúng ta đang làm một công việc và khi hoàn thành, ngay lập tức chúng ta tìm điện thoại di động để làm việc khác... chúng ta luôn như thế này. Và điều này không giúp ích được gì, điều này khiến chúng ta rơi vào tình trạng hời hợt. Chiều sâu của trái tim lớn lên cùng với sự thinh lặng, một sự thinh lặng không phải là câm lặng mà là khoảng trống cho sự khôn ngoan, suy tư và Thánh Thần. Chúng ta sợ những khoảnh khắc thinh lặng, đừng sợ! Nó sẽ giúp cho chúng ta rất nhiều. Và, điều thiện ích đối với trái tim của chúng ta cũng sẽ chữa lành cái lưỡi của chúng ta, lời nói của chúng ta và trên tất cả những lựa chọn của chúng ta. Trên thực tế, thánh Giuse đã kết hợp sự thinh lặng với hành động. Thánh nhân không nói, nhưng ngài đã hành động, và do đó thể hiện điều Chúa Giêsu đã từng nói với các môn đệ của Người “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy Lạy Chúa! Lạy Chúa!’ là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” Mt 7,21. Thinh lặng, nói điều đúng, cắn lưỡi một chút đôi khi tốt cho bạn thay vì nói những điều vô nghĩa. Chúng ta hãy kết thúc với lời kinh nguyện Lạy thánh Giuse, con người thinh lặng, trong Tin Mừng ngài đã không nói một lời nào, xin dạy chúng con đừng nói những lời vô ích, để khám phá lại giá trị của những lời nói xây dựng, khuyến khích, an ủi và nâng đỡ. Xin gần gũi những người phải chịu đựng những lời nói làm tổn thương, như vu khống và đâm thọc sau lưng, và xin giúp chúng con luôn kết hợp lời nói với việc làm. Amen. [1] Diễn từ 288, 5 PL 38, 1307. [2] Những lời của ánh sáng và tình yêu, BC, MADRID, 417, số 99. [3] Pensées, 139.

theo lời chúa nói