Phong kham can benh so mot cua Benh vien Co Doi ngu phong Xet nghiem cung Nhu la Chan doan hinh anh Cung voi Nhung phuong tien Va may moc dat chuan, Dam bao chan doan Thanh qua chuan xac. Lich Sinh nen viec: Thoi gian Dan den viec: Thu hai Den thu Sau: 06:30 - 12:00, 13:30 - 16:30.
Cac phong kham phu khoa tu nhan thong thuong la phong kham cua nhung bac si gioi, co chuyen mon cao duoc nhieu nguoi biet den. Ben canh do, day con la dia chi quy tu doi ngu bac si dau nganh cua cac benh vien lon trong ca nuoc. Dich vu y te chuyen nghiep, thoai mai, tao su than thien cho nguoi benh. Duoc lua chon bac si tham kham va dieu tri
Bóng Ma Trong Tiệm Tóc - Truyện Ma. Mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe câu chuyện ma kinh dị Bóng Ma Trong Tiệm Tóc qua giọng đọc của MC Anh Tú. Chúc quý vị và các bạn có những phút giây thật thư giãn tại TruyenAudio.Org. Giọng đọc: MC Anh Tú.
bác si cùa ban. St d!ng mong dqi Máy này là mot máy do kÿ thuât só vói mong doi cho sü dung trong viêc do huyét áp và tý IQ nhip dap ð da só bênh nhân thành niên vói chu vi Cô tay tù 13.5 cm dén 21.5 cm. Máy này phát hiên düQc nhip tim bãt thuðng trong suót quá trình do và dua ra cånh báo.
Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh5/ 5trong 1 đánh giá Xếp hạng N/A, 301 lượt xem Số chương 59 Tác giả Như Thi Vấn Thể loại Ngôn Tình, Hài Hước Tình trạng Full Tải Ebook VIP Member Đánh dấu Giới thiệu Dịch giả: Hương Nhiên Bác sĩ Trình đã hai mươi chín tuổi rồi
Anh biet rang that ngo ngan khi anh vua goi va hoi em cau do cach day 10 phut nhung anh khong the lam the nao de can duoc mong muon cua minh la nghe giong noi cua em , duoc noi chuyen voi em . . Em oi !!
Day hoc cho con; Thang 4 Den va con chim quoc - xuan khe; O Cuoi Hai Con Duong - Pham tin An Ninh - Hat suong khuya; Xuan Thu Oanh Liet - To Chan; Phu Nu Co Rau Dang Ong Co Bau - Truong Minh Hoa; dieu ky dieu cua tinh yeu - Dieu Ky Dieu Cua Tinh Yeu - Nhieu Tac Gia; Hoa Thach Thao; Mui Rac - Pham Thanh Chau
* Tiểu thuyết tình yêu "Đến đây nào, bác sỹ của anh" của tác giả Như Thi Vấn là một món ăn tinh thần mang đầy sắc màu vui buồn của tình yêu. Câu chuyện tình yêu của cô bác sỹ Trình Vũ Phi và chàng bọ rùa vàng Tô Nhất Minh đi qua rất nhiều cung bậc tột đỉnh của tình cảm.
. Trọn bộ Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang đọc truyện Đến đây nào, bác sĩ của anh của tá giả Như Thi Vấn trên website đọc truyện online. Bạn cô nói “Thật ra con người không thể nào quên đi quá khứ, quên quá khứ có nghĩa là phản bội. Nhưng con người phải nhìn về phía trước, không thể sống mãi với quá khứ.” Cả anh và cô đến với nhau mang theo cả một quá khứ khắc sâu đầy đớn đau của mỗi người. Anh không mang theo một trái tim mới biết lần đầu rung động mà là một trái tim đã từng trải qua những vết thương, tưởng không thể gượng nổi, cô cũng không nhìn đời bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ chưa từng trải mà là đôi mắt đã từng chứng kiến sự chia hợp như một phần của cuộc sống. Nhưng có nghĩa lý gì một khi tình yêu đến, như một liều thuốc cải tử hồi sinh, trái tim đau thương lại một lần nữa đập lên những nhịp mạnh mẽ và gấp gáp, đôi mắt từng trải lại một lần nữa ngắm theo một bóng dáng mải mê, không thể kiềm chế!!! Trình Vũ Phi là một bác sỹ lạnh lùng, tuyệt đối chỉ động khẩu, không động thủ nhưng lời nói của cô có thể khiến Tô Nhất Minh – một đại nam nhân sáng chói vừa sợ vừa tức đến bạc cả tóc. Tại sao à? Cô đơn giản chỉ vô tình kể một số câu chuyện khủng bố mà cô biết cho anh nghe thôi mà, ví dụ như “Sao anh không uống thuốc? Anh thật quá xem thường sức khỏe, tôi biết một anh chàng, mới hai mươi mấy tuổi, bị sốt nhẹ nên cậu ta xem thường, kết quá giờ đã chết rồi…”. Rõ ràng cô biết một doanh nhân thành đạt như anh quý nhất là mạng sống, thế mà cô cứ “động khẩu” một chút là y như rằng có người cũng nghĩ như anh “giờ chết rồi”, bảo sao mà anh không sợ hết cả hồn. Còn sao lại tức ư? Cả một quyển bí kíp tán tỉnh anh rút ra sau bao nhiêu năm chinh chiến giờ cứ đụng đến cô là y như rằng nó phản chủ, tại sao cô lại không thể suy nghĩ như những phụ nữ thông thường kia chứ? Và trong khi anh đau đầu với những tuyệt chiêu của mình, còn cô cũng đang tự cảm thấy xấu hổ vô cùng khi một bác sỹ bao nhiêu năm kinh nghiệm như cô mà cứ gặp anh là y như rằng chuẩn đoán nhầm bệnh thì những bánh xe của tình yêu cứ dần dần quay những vòng đều đặn. *** Tiểu thuyết tình yêu “Đến đây nào, bác sỹ của anh” của tác giả Như Thi Vấn là một món ăn tinh thần mang đầy sắc màu vui buồn của tình yêu. Câu chuyện tình yêu của cô bác sỹ Trình Vũ Phi và chàng bọ rùa vàng Tô Nhất Minh đi qua rất nhiều cung bậc tột đỉnh của tình cảm. Bạn có thể vừa cười nghiêng ngả với những câu chuyện khủng bố của bác sỹ Trình đó, nhưng ẩn dưới những tiếng cười ấy vẫn phảng phất chút gì đó đau lòng. Bạn cũng có thể tức giận đùng đùng với những suy nghĩ quá ư là tính toán của anh chàng doanh nhân giàu có kia nhưng đằng sau những suy nghĩ ấy là bài học rút ra từ những tổn thương chưa liền miệng mà tình yêu và cuộc sống để lại cho anh. Cả hai người đều không hoàn hảo trong tình yêu nhưng họ đều cố gắng để đối phương hạnh phúc, đó mới chính là điều hoàn hảo nhất. “Vũ Phi, trong người anh có một viên sỏi, có nghiêm trọng không? Anh sẽ chết chứ?” “Nói bậy. Chỉ là viên sỏi đường kính hai milimet, uống thuốc là nó sẽ tự chui ra.” “Vừa nãy bác sĩ siêu âm nói rất khủng khiếp. Chuyện khủng bố như vậy mà cô ta có thể nói tỉnh bơ! Thật xấu xa…” “Vậy phải nói thế nào? Ôi! Trong thận anh có một viên sỏi đấy! Vậy có giống bác sĩ không? Vả lại vốn dĩ cũng chẳng có chuyện gì to tát.” “Sao lại không có chuyện gì? .Anh thấy rất sợ hãi… Cần phải chú ý những gì?” “Cũng chẳng có gì. Uống nhiều nước, vận động nhiều. Uống ít thuốc là sẽ tự thải ra ngoài.” “Còn phải chú ý gì nữa không?” “Ăn uống cũng cần phải chú ý, nên ít ăn dồ cay.” “Còn nữa không?” Trình Vũ Phi cuối cùng đã mất kiên nhẫn “Còn… lúc tiểu tiện cũng phải chú ý, đừng để viên sỏi rơi xuống kẹt ở “chân” của anh.” Danh sách chương truyện Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh Chương 1 – Chốn giang hồ của Trình Vũ Phi Chương 2 – Tình yêu của Trình Vũ Phi Chương 3 – Chiến trường của Tô Nhất Minh Chương 4 – Tình yêu của Tô Nhất Minh Chương 5 – Mỗi câu chuyện cổ tích đều khởi đầu nhạt nhẽo 1 Chương 6 – Mỗi câu chuyện đều khởi đầu nhạt nhẽo 2 Chương 7 – Việc thực thi kế hoạch không theo kịp sự thay đổi 1 Chương 8 – Việc thực thi kế hoạch không theo kịp sự thay đổi 2 Chương 9 – Việc thực thi kế hoạch không theo kịp sự thay đổi 3 Chương 10 – Việc thực thi kế hoạch không theo kịp sự thay đổi 4 Chương 11 – Mỗi mối lương duyên đều cần đến sự tình cờ 1 Chương 12 – Mỗi mối lương duyên đều cần đến sự tình cờ 2 Chương 13 – . Mỗi mối lương duyên đều cần đến sự tình cờ 3 Chương 14 – Mỗi mối lương duyên đều cần đến sự tình cờ 4 Chương 15 – Sự hài hước lạnh lùng của Trình Vũ Phi Chương 16 – Hành vi không biết xấu hổcủa Tô Nhất Minh 1 Chương 17 – Hành vi không biết xấu hổcủa Tô Nhất Minh 2 Chương 18 – Cuộc sống như trong tiểu thuyết của Mục Thuần Chương 19 – Tâm tư của Chung Viễn Chương 20 – Cuộc gặp gỡ tình cờ ởquán cà phê 1 Chương 21 – Cuộc gặp gỡ tình cờ ởquán cà phê 2 Chương 22 – Hoa mai trong ngày lễ tình nhân 1 Chương 23 – Hoa mai trong ngày kễ tình nhân 2 Chương 24 – Kế hoạch du lịch vô cớ chết yểu 1 Chương 25 – Kế hoạch du lịch chết yểu 2 Chương 26 – Kế hoạch du lịch chết yểu 3 Chương 27 – Chiếc ví hiệu LV 1 Chương 28 – Chiếc ví hiệu LV 2 Chương 29 – Món thịt cô bé quàng khăn đỏ 1 Chương 30 – Món thịt cô bé quàng khăn đỏ 2 Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
Tuy Tô Nhất Minh trong lòng khoái trí nhưng vẫn giả bộ hấp tấp chạy xuống bếp xem sự tình, “Sao thế bác sĩ Trình? Có chuyện gì vậy?”Một vật gì đó bốc khói nghi ngút đập vào mặt anh, bác sĩ Trình trả thù chăng? Trong đầu Tô Nhất Minh hiện lên một dấu hỏi chấm to đùng nhưng lời nói sau đó của bác sĩ Trình đã dập tắt những nghi vấn đó.“Mắt của anh phải chườm nóng, nhiệt độ này là vừa rồi. Anh chườm một lúc đi, tôi sẽ nấu một bát mì trứng với rau xanh cho anh ăn”Tô Nhất Minh đưa tay giữ chiếc khăn ướt đang đắp trên mặt mình, từng đợt khí nóng vuốt ve vết thương trên mắt anh. Tô Nhất Minh trong lòng cảm thấy ân hận về thái độ của mình khi nãy, “Ừm…cám ơn cô, phiền cô quá”.“Anh là bệnh nhân, chăm sóc anh là chuyện nên làm mà.” Giọng nói của Trình Vũ Phi không hề có chút dịu dàng mà là khẩu khí lạnh lùng thường thấy của các bác sĩ khi khám cho bệnh nhân.“Hạnh phúc thay được làm bệnh nhận của cô…”“Hạnh phúc? Bệnh nhân của tôi đa số chỉ còn một nửa sinh mệnh, trên người đầy những ống truyền để duy trì sự sống.”“…” Tô Nhất Minh cứng họng, bác sĩ Trình chắc chắn là đang nói đùa, nhưng anh dùng một con mắt nhìn thấy sắc mặt của cô chẳng có chút gì là đùa giỡn, chẳng lẽ đây là cảnh giới cao nhất của sự hài hước…Đùa mà như không đùa?Chiếc khăn trên tay đã nguội, Tô Nhất Minh đưa chiếc khăn vào vòi nước nóng, bác sĩ Trình liền giật lấy, “Để tôi làm cho, độc nhãn long phán đoán khoảng cách không chuẩn, không chừng bị bỏng nước sôi đấy. Đến lúc đó”… người chẳng ra người ngợm chẳng ra ngợm nữa thì không còn gì thảm hơn. Tất nhiên vế sau vì muốn giữ thể diện cho giám đốc Tô cô đành nuốt vào bụng.“…” Tô Nhất Minh lại một lần nữa á khẩu không nói được lời nào, thầm ân hận, sau đó thò cánh tay dài vòng qua người Trình Vũ Phi chỉnh nhiệt độ máy nước nóng thấp khoảnh khắc đó gã lưu manh cáo già bỗng hồn vía lên mây. Trình Vũ Phi đã cởi bỏ áo măng tô nặng nề bên ngoài từ lâu, chỉ mặc chiếc áo len mỏng nấu mì, đường cong tuyệt đẹp, thân thể thon thả, cao ráo của cô làm tim Tô Nhất Minh đập thình thịch. Trong làn khói bốc ra từ vòi nước, mặt cô nhìn ngang thật bình yên hiền hoà, mái tóc dài suôn mượt, nhưng thu hút nhất chính là ánh mắt của cô, rất chuyên tâm chăm chú. Tô Nhất Minh cảm thấy phụ nữ khi tập trung cao độ vào công việc thường toát ra một vẻ đẹp rất đặc biệt. Lần đầu tiên ở phòng cấp cứu, anh cũng nhìn thấy sự bình tĩnh, ung dung như chỗ không người đó, và nó thu hút tay Tô Nhất Minh vòng qua thân hình tuyệt đẹo của bác sĩ Trình, với tới máy nước nóng. Những chuyện trong quá khứ bỗng chốc ùa về. Ngày đó khi mới lập nghiệp anh sống trong một căn nhà nhỏ, phòng bếp chỉ có vài mét vuông, một người đứng còn chật chội. Lúc đó anh có một người bạn gái ở ghép cùng nhà, thường nấu ăn chung. Hai người đứng ở góc bếp chật chội, chỉ cần một cử động nhẹ là đụng chạm da thịt, lúc đó tuổi trẻ bốc đồng, mỗi lần như vậy đều không kiềm chế được. Thường thường cơm mới nấu được một nửa, hai người đã quấn lấy nhau, đến lúc mây mưa qua đi, cơm cũng cháy thành than. Đó là giai đoạn vô cùng khó khăn với anh. Có những lúc tất cả tài sản của Tô Nhất Minh cộng lại cũng không được 20 tệ, nhưng đó là khoảng thời gian ngọt ngào, là lần anh yêu cuồng nhiệt Nhất Minh vòng tay qua người Trình Vũ Phi chỉnh nhiệt độ, âm thầm nhớ lại căn bếp chật hẹp năm nào. Bây giờ gian bếp này thật quá rộng, rộng đến nỗi chẳng còn hứng thú gì nữa đến nỗi anh không có cơ hội làm một tên lưu manh.“Ấy… giám đốc Tô, muối để đâu vậy?”Tô Nhất Minh đổi góc độ với tay lấy ra lọ muối. Tiếp theo đến tương ớt, nước tương, dầu mè, …Tô Nhất Minh với tay không biết bao nhiêu lần, đổi không biết bao nhiêu góc độ, nhưng đều không đụng đến một sợi tóc nào của Trình Vũ Phi. Tất nhiên anh chả cần đụng tới tóc cô, anh nuốn đụng dến vị trí khác cơ, nhưng bếp nhà mình thật sự quá trong những lần với tay mà chả làm ăn được gì ấy, Tô Nhất Minh rút ra kết luận Trình Vũ Phi thật sự là thiên tài của thiên tài, chỉ cần một bữa cơm có thể kích động trời đất. Gian bếp của anh bị bày la liệt đủ thứ chai lọ gia vị, không khác gì một cái ổ heo, mặc dù thành phẩm cuối cùng chỉ là một bát mì trứng với rau xanh bốc khói nghi ngút.“Tôi giúp anh đem bát mì ra bàn ăn nhé!” Trình Vũ Phi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.“Ấy… không cần đâu, ăn ở đây được rồi. Tôi bỗng cảm thấy bếp nhà mình có hơi người thật ấp áp biết bao”. Tô Nhất Minh lẩm bẩm, thật giống gia đình…Anh chợt nhớ tới cha mẹ. Đã nhiều năm rồi anh chưa về nhà…Tô Nhất Minh có hai yêu cầu đối với phụ nữ trên giường như một con điếm, ra đường như một quý bà. Trước đây anh luôn chiếu theo hai yêu cầu này để tìm bạn gái. Từ khi dọn đến sống ở đây, anh đã thay đổi mấy lần bạn gái nhưng không ai nấu cho anh được một bữa cơm. Bởi vì không cần thiết. Người giúp việc cho anh là một đầu bếp cự phách, chị ta nấu ăn thì không chê vào đâu được, đồng thời anh cũng là một người tình khéo chiều bạn gái, thường dẫn họ đến những nhà hàng sang trọng, từ những món ăn dân dã đến caolương mỹ vị, không món nào là không có. Nhưng từ bây giờ trở đi, anh quyết định sẽ thêm một điều khoản nữa là ở nhà thì là nội trợ giỏi. Anh chợt thấy yêu cầu này rất quan trọng, chỉ có như thế thì nhà anh mới có không khí của một gia thuật của bác sĩ Trình tuy làm cho Tô Nhất Minh đau khổ đến không nói nên lời nhưng tài nấu ăn của cô thật không tệ chút nào, nấu được tô mỳ thơm ngon thế này thật không uổng công cô vật lộn trong bếp lâu như Nhất Minh ở trong bếp ăn mà mồ hôi nhễ nhại, Trình Vũ Phi đã về từ lúc nào, đến lời cáo từ cũng chẳng có, Tô Nhất Minh không khỏi cảm thấy lạc cửa lại vang lên, Tô Nhất Minh nhìn qua màn hình chỉ thấy mấy túi nilon thật to, bên trong đầy ắp thức ăn. Bác sĩ Trình! Tuy nhìn không rõ khuôn mặt đằng sau túi nhưng anh linh cảm đó chính là bóng dáng thon thả cao ráo của cô. Anh vội mở cửa, trong lòng vô cùng cảm kích, bác sĩ Trình có ý gì đây? Chẳng lẽ mình không nhìn thấy mấy túi đồ ăn thì không mở của cho cô ta sao?Lần này Trình Vũ Phi không vào nhà, chỉ đứng ngoài cửa dặn dò Tô Nhất Minh “Giám đốc Tô, cách khu nhà anh không xa có một cái chợ rất lớn, đồ ở đó rẻ hơn đồ ở cái tiệm nhỏ xíu cắt cổ đó nhiều. Tôi mua một ít thức ăn, đủ ăn trong hai ngày. Tôi về đây, giám đốc Tô, nếu bệnh của anh có gì thay đổi, có hiện tượng chóng mặt đau đầu hay gì đó thì anh nhớ gọi cho tôi nhé.”Tô Nhất Minh nhìn túi thức ăn, nhớ lại mùi vị thơm ngon của bát mỳ trứng, trong lòng có chút tiếc nuối, bất chợt trong đầu loé lên điều gì đó liền vồn vã hỏi ngay “Thế hai ngày sau đó thì sao?”Trình Vũ Phi giống như làm ảo thuật lôi trong túi nilon cái hũ gì đó, lấy tay quẹt hai cái rồi bôi lên mắt sưng của Tô Nhất Minh “Hai ngày sau mắt anh không còn sưng nữa, có thể đi ra ngoài được rồi.”“Thật không? Thuốc bôi này hiệu ngiệm vậy sao?” Tô Nhất Minh có chút hoài nghi giật lấy hũ thuốc xem tới xem lui, không ngờ lại là kem cạo râu bình thường của nam giới. Xì! Bị lừa rồi. Thì ra cô bé quàng khăn đỏ lại là một tay lừa đảo! Anh ấm ức nhìn bác sĩ nhân dân.“Tôi bảo đảm đấy! Ai gọi tôi là bác sĩ nhỉ? Anh có biết thần thủ hồi xuân có nghĩa là gì không? Chính là nói, tay bác sĩ chỉ cần xoa xoa chỗ đau bệnh sẽ khỏi. Tôi đã tự tay bôi thuốc cho anh rồi đấy, chắc chắn sẽ hết sưng nhanh thôi”.“…” Tô Nhất Minh cảm thấy Trình Vũ Phi đang nói đùa nhưng quan sát kỹ anh thấy sắc mặt cô vẫn nghiêm túc, chuyên tâm như một bác sĩ, một cái nhếch mép cười cũng không có. Quả nhiên là sự hài hước lạnh lùng như trong truyền Nhất Minh suy nghĩ nhanh nhẹn, kinh nghiệm phong phú, nhưng lần nào cũng nói không lại bác sĩ Trình. Chỉ được vài câu đã ấp a ấp úng, cuối cùng cũng không lừa được cô nấu thêm cho vài bữa cơm ngày sau mắt Tô Nhất Minh quả nhiên đã hết sưng, chỉ còn lại một chút thâm. Hình tượng bác sĩ Trình trong lòng anh lại đẹp đẽ lung linh như trước, bộ dạng gấu trúc mới của Tô Nhất Minh dù sao cũng chẳng hơn gì bộ dạng của gấu mèo mấy ngày trước, nhưng nếu đeo kính râm vào thì chẳng ai phát hiện Nhất Minh đeo kính râm ra ngoài ăn cơm, nhưng lòng lại chẳng thoải mái chút nào. Anh vừa bước vào cửa hàng, em phục vụ mặt mày vô cùng căng thẳng, cung kính đón tiếp, không dám thở mạnh, ngay cả khi anh kể vô số chuyện cười cũng không có ai hưỏng ứng. Thậm chí có một lần Tô Nhất Minh không cẩn thận đánh rơi muôi múc canh, khiến cho cô phục vụ trẻ thất sắc, run lên cầm cập, sắp khóc đến nơi. Về đến nhà anh nhìn mình đeo kính râm trong gương, chỉ có hai chữ đẹp – oai, chẳng có chút gì giống phưòng xã hội đen bặm trợn, có đánh chết anh cũng chẳng hiểu hộ thấy anh giống như thấy quỷ vậy. Mùa đông lạnh lẽo, tiết trời u ám đeo kính râm đúng là hơi kỳ kỳ nhưng không đến nỗi khủng bố mà. Anh trước giờ luôn cho mình là người rất thân thiện, hoà đồng đối với nhân viên dưới quyền anh cũng chưa bao giờ tỏ thái độ hách dịch, trải nghiệm lần này là một đòn đánh nghiêm trọng vào hứng thú đi ăn nhà hàng của Tô Nhất may anh còn có thể lái xe. Mấy ngày liền nếu không chạy ba quãng đồng đến nhà Lục Dã Bình ăn nhờ bữa cơm thì Tô Nhất Minh cũng mua mỳ về gặm cho qua đó anh lái xe đi hóng gió, đến một đoạn đường hình như quen thuộc, bụng anh bỗng sôi lên ùng ục. Anh liếc thấy bên đường có một siêu thị nhỏ bèn dừng lại. Tô Nhất Minh biết thành phố này xe cộ lúc nào cũng ồn ào, tấp nập, người đông nườm nượp, nhưng anh không ngờ ở một cái siêu thị nhỏ như vậy mà ngay tại quầy thu ngân người ta lại xếp hàng rồng rắn như thế. Kiên nhẫn đợi đến lượt mình tính tiền, Tô Nhất Minh vô cùng cảm thấy bối rối khi phát hiện bóp tiền của mình bị quên trên viên thu ngân nhìn Tô Nhất Minh cầm hai chiếc bánh mỳ móc hết túi trên đến túi dưới mà vẫn không thấy tiền đâu, mất hết kiên nhẫn “Nhanh lên chứ! Đằng sau anh còn nhiều người đang đợi đấy! Anh làm sao vậy?”Những người xếp hàng đằng sau bắt đầu la ó, mặt Tô Nhất Minh trở nên vô cùng khó coi, anh đang định vứt trả bánh mỳ rồi bỏ đi thì một người từ trong hàng chạy ào tới “Ở đây, ở đây! Tiền ở đây…đã nói là lựa đồ xong cùng em ra cùng tính tiền mà…”“…” Tô Nhất Minh ngạc nhiên nhìn sắc mặt tỉnh rụi của Trình Vũ Phi, hồi lâu vẫn chưa định thần lại. Trình Vũ Phi tỉnh như không thò tay lấy đồ trong giỏ cùng tính tiền chung với hai chiếc bánh mỳ của Tô Nhất đàn ông đứng sau Tô Nhất Minh lúc đó mới hiểu ra, cười hê hê, “Ồ, thì ra là tiền do vợ giữ…Đến mấy đồng tiền lẻ mua hai chiếc bánh mỳ cũng không có…trên đời này còn có người thảm hơn mình nữa..”“…” Tô Nhất Minh rủa thầm, trợn mắt nhìn người đàn ông đó, tiếc là qua chiếc kính râm, ánh mắt sắc như dao đó chẳng có chút sát thương nào. Anh tức tối quay lại nhìn thì thấy gương mặt của người đã gây ra hiểu lầm ra tai nạn này, nhưng cô vẫn ung dung xách túi đồ to bước ra ngoài. Tô Nhất Minh tức đến nỗi suýt ngất đi, đành cun cút theo mặt trời chiều tà yếu ớt soi chiếu hai người, chẳng có chút ấm áp nào cả, chỉ hắt lên mặt một mảnh vàng nhàn nhạt.“Thật khéo quá, lại gặp cô ở đây” Tô Nhất Minh gợi chuyện.“Nhà tôi ở gần đây mà”.Tô Nhất Minh ồ một tiếng, nhớ ra mình lần trước đưa bác sĩ Trình về nhà, có đi ngang qua khu vực này, thảo nào thấy quen quen.“Xin lỗi, lúc nãy người xếp hàng quá đông, tôi muốn tính tiền nhanh một chút nên mới lợi dụng anh” Trình Vũ Phi mặt vẫn tỉnh khô.“Hoan nghênh cô lợi dụng tôi” Tô Nhất Minh đeo kính râm nhìn một cách đầy tà ý.“Giám đốc Tô phục trang thật ngộ quá đi!”“Sao?”“Giống y chang đại ca xã hội đen trên ti vi…”“…” Tô Nhất Minh lập tức nhớ lại gương mặt sợ hãi của cô nhân viên phục vụ nhà hàng hôm nọ, chẳng trách bọn họ bị doạ khiếp đảm một phen.“Tất nhiên Trung Quốc không có xã hội đen, cho nên anh chắc chắn không phải là đại ca xã hội đen”“Thì vốn dĩ là không phải mà.”“Trung Quốc chỉ có băng đảng lưu manh có tính chất xã hội đen, nên anh nhiều nhất chỉ có thể là lưu manh đầu sỏ thôi”.“…” Nụ cười trên môi Tô Nhất Minh bỗng tắt ngóm, lưu manh lão làng như anh mà bị một cô gái đem ra làm trò cười! Lần thứ ba anh quan sát kỹ nét mặt của vị bác sĩ nhân dân, vẫn gương mặt nghiêm trang đó, giống như đang thảo luận với mình một vấn đề học thuật gì đó. Lần này anh tin thật rồi, anh đã gặp phải cao thủ. Cao thủ mặt lạnh nói đùa.
Dịch giả Hương Nhiên Bác sĩ Trình đã hai mươi chín tuổi rồi Cứ ngỡ độ này cũng đã có một gia đình đầm ấm, hoặc ít nhất cũng có một người bạn trai quan tâm Nhưng trong mắt cô, những cuộc tình đã qua thật sự khiến cô cảm thấy không còn hứng thú Con gái ngây thơ nhưng khi trải qua bao cuộc ly hợp cũng sẽ trở nên bình thản Tô doanh nhân gặp cô ở bệnh viện Anh cũng như cô trải qua bao bất trắc chông gai, kể cả thương trường lẫn tình trường Con tim không còn nguyên vẹn để vô tư yêu thương Khi đã trải qua đau đớn, người ta sẽ tự dựng nên bức tường bao quanh lòng mình Khi đã nếm sự phản bội, tự nhiên họ sẽ muốn suy tính thiệt hơn trong cuôc trao đổi tình yêu vốn không công bằng này … Vậy mà hai người gặp nhau như thế, lại tự nhiên chung đụng với nhau Đôi khi có những ngây ngơ, những trúc trắc rất lạ Nhưng có thể nói con bọ rùa vàng này đã sa lưới của vị bác sĩ Trình xinh đẹp rồi!
Tô Nhất Minh vội vội vàng vàng về nhà, anh thấy mình sắp trở thành người đàn ông của gia đình rồi. Trước đây buổi tối cho dù không có việc gì anh cũng ở ngoài đàn đúm với đám bạn chí cốt, chưa nửa đêm chưa về nhà. Bây giờ nếu không phải tiếp khách quantrọng, anh lập tức phẩy tay từ chối, về nhà càng sớm càng tốt. Căn hộ đối với anh không còn là khách sạn lạnh lẽo mà đã sớm trở thành một mái nhà ấm áp. Anh lăn lộn làm ăn, có lúc cảm thấy vô cùng tủi thân, luôn muốn có ai đó để dốc bầu tâm sự. Trước đây anh có những thứ chẳng thể nào kể lể với người khác, nếu khoác lác, người ta sẽ cho là anh đang khoe mẽ, có tí tiền đã lên mặt vênh váo. Còn kể khổ, người ta lại nói anh nói phét, tiền kiếm được nhiều thế mà còn than nghèo kể khổ. Bây giờ thì tốt rồi, trong nhà có cô bác sĩ cưng, nhỏ to tâm sự, cười đùa hờn giận, lúc nào anh cũng thấy vui Nhất Minh vừa bước vào nhà chút nữa cho rằng thang máy gặp sự cố gì đó, đưa anh lên nhầm tầng. Ngôi nhà đẹp đẽ của anh như một bãi chiến trường, trên nền lăn lóc vô số bịch lớn bịch nhỏ đựng thức ăn, bàn phòng khách bày la liệt thức ăn nước Nhất Minh cẩn thận đi qua vòng trận địa, trong đám người lố nhố đang tập trung tinh thần vào ván bài anh thấy vài gương mặt quen thuộc, cuối cùng mới chắc chắn mình không đi nhầm nhà. Chắc hẳn đều làđồng sự của bảo bối Trình Vũ Phi của anh. Sư huynh ưỡn bộ ngực vạm vỡ nhìn thấy Tô Nhất Minh mừng rỡ “Em rể!” Còn bác sĩ Tiểu Hà đã gặp qua mấy lần vẫn vẫy cánh tay xinh xắn như đã thân quen từ lâu “Anh rể!”“…” Tô Nhất Minh chưa từng được ai gọi như thế nên khoái chí cười toét miệng ra cười, trong lòng nghĩ bác sĩ đúng là rường cột nước nhà, làm việc gì cũng khác Nhất Minh tần ngần bên bàn một lúc, không nhìn thấy Trình Vũ Phi, nói vài câu khách sáo với đám bác sĩ rồi cẩn thận lách người đi vào bếp. Hình bóng thon thả của anh quả nhiên ở đó, trước mặt là một chồng hộp đựng cơm trăng trắng dùng một Nhất Minh không lên tiếng đi đến sau lưng cô, vòng tay ôm lấy eo cô, cúi xuống vùi mặt vào mái tóc óng ả của cô, phiền muộn trong lòng bỗng nhẹ Vũ Phi giật nảy người, quay đầu nhìn thấy anh, có chút ngẩn ra “Hôm nay sao anh về sớm vậy?”“Em không thích ư?” Tô Nhất Minh hạ giọng nói.“Có chuyện gì rồi à?” Trình Vũ Phi dừng tay hỏi.“Cái gì mà xảy ra chuyện?” Tô Nhất Minh hỏi ngược lại.“Anh không giống như thường ngày. Xảy ra chuyện rồi hả?”“Sao lại không giống?”“Giọng nói yếu ớt, ôm lỏng lẻo, mặt mày rầu rĩ. Bị gì rồi phải không?”Tô Nhất Minh nghĩ cô bác sĩ này tài thật, bèn hừ một tiếng “Bác sĩ ơi, anh bị người ta hiếp đáp.”Trình Vũ Phi hình như yên tâm hơn một chút, cúi đầu làm tiếp việc đang dở tay “Người hiếp đáp anh chắc chắn là đàn ông.”“Sao lại nghĩ thế?’ Tô Nhất Minh ngạc nhiên.“Anh là gã lưu manh, biết rõ phụ nữ như lòng bàn tay, làm gì có người phụ nữ nào dám hiếp đáp anh?” Trình Vũ Phi nhấn nhá phân tích.“…”“Người đó chắc chắn là tên đại lưu manh.” Trình Vũ Phi nói tiếp.“Ấy?”“Anh là tên lưu manh cáo già, ăn hiếp được anh chỉ có thể là đại lưu manh thôi.”Tô Nhất Minh cuối cùng cũng phì cười, cất được cục đá đang đè trên ngực. Lời nói của Trình Vũ Phi nghe có vẻ vô lý, nhưng lại trúng phóc. Hôm nay anh đã nhận được một tin xác thực, khách hàng lớn nhất của anh, cái công ty mà Vu Tuy Văn đang làm, đã bị Mã Dế Nhũi nẫng tay trên. Bọn họ đã ký kết với nhau một hợp đồng trường khốc liệt, thủ đoạn ra sao, Tô Nhất Minh hiểu rất rõ, nhưng cái gì cũng có luật của nó, muốn đứng vững trên thương trường thì phải biết luật. Cầm tiền của người ta, thay người ta hành sự dường như đã thành luật. Tất nhiên cũng có bọn tệ hại muốn có lợi mà không muốn làm, trước sau gì cũng bị đào kết quả lần này có chút bất ngờ, Tô Nhất Minh nhớ đến món tiền hai mươi nghìn mua miếng ngọc rởm hôm nọ mà tức trào máu. Mất tiền vô ích chẳng sao nhưng cái cảm giác bị người ta đùa cợt chẳng dễ chịu chút nào, khác gì bỏ tiền ra mua nắm đấm. Nhưng nghe những lời như thế của Trình Vũ Phi lòng anh ít nhiều nhẹ nhõm lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua, cái chân lý này, bất kể ở lĩnh vực nào cũng có chỉ khác nhau ở mức độ. Trên thương trường mà lợi nhuận là trên hết, cái chân lý này có lẽ trần trụi hơn. Mình cũng chẳng phải là ông này bà nọ, chỉ là một gã lưu manh không biết xấu hổ, bây giờ gặp phải tên đại lưu manh họ Châu mặt dày mày dạn, nhận thua cũng chẳng là chuyện gì mất mặt cho Nhất Minh thở dài, người trong giang hồ, không thể tự mình quyết định. Dù lão Châu có tham lam nham hiểm như Vu Tuy Văn nói, thì anh cũng phải ra sức lấy lòng, mất chút tiền như vậy cũng xem như không uổng.“Mấy món xào này ở đâu ra thế? Nhiều dầu mỡ thế này chắc chắn không phải em làm.” Tô Nhất Minh nhìn Trình Vũ Phi đang trút đống thức ăn đầy dầu mỡ trong hộp ra đĩa.“Tất nhiên không phải em làm rồi, em mua ở tiệm ăn gần đây đấy. Hôm nay đồng nghiệp đến chơi nhiều, lại đến đột xuất nên em không có thời gian chuẩn bị.”“Đến đột xuất?” Tô Nhất Minh hôn vào gáy Vũ Phi thở ra, “Mấy hôm trước em phạm phải một sai lầm. Hôm đó sau khi về nhà em nhớ ra còn có một số việc chưa bàn giao cho bác sĩ trực bèn dùng điện thoại bàn gọi đến bệnh viện.”“Hừm, đây không thể gọi là sai lầm.”“Kết quả là bị bọn họ phát hiện số điện thoại không giống với số nhà mà em thuê, lập tức đoán trúc phóng em đang dựa hơi đại gia.”“…” Tô Nhất Minh một lần nữa nghĩ bác sĩ đúng là dường cột nước nhà, để ý đến từng chi tiết nhỏ nhất, nên cho đi làm điệp viên mới đúng.“Bởi thế hôm nay vừa hết giờ làm, bọn họ bỗng đề nghị đến đây chúc mừng tân gia, nhưng thật ra là muốn vào tận hang hùm miệng sói, xem xét sự tình.”“Nhà anh là hang hùm miệng sói ư?” Tô Nhất Minh cẩn thận rẽ tóc cô sang hai bên, để lộ chiếc gáy nhỏ xinh.“Anh là lưu manh mà, nên đối với những người con gái như em là hang hùm miệng sói.” Trình Vũ Phi thở Nhất Minh hứ một tiếng, ôm chặt lấy cô, đang muốn thừa nước đục thả câu thì cánh cửa bếp nhè nhẹ mở ra, sư huynh Ngô bước vào. Tuy Tô Nhất Minh là tay lão luyện trong tình trường nhưng lại không quen có cử chỉ thân mật trước mặt người khác, nên chân tay bỗng trở nên lóng ngóng. Sư huynh Ngô vờ như chốn không người bê mấy đĩa thức ăn đi ra ngoài, trước khi đi còn nhướng mắt với hai người đang quấn chặt lấy nhau một cái, “Không sao, hai người tiếp tục đi. Tôi không nhìn thấy gì cả, mà có nhìn thấy cũng là chuyện bình thường, quen mắt rồi nên chẳng có cảm giác gì hết – chắc là do xem nhiều phim ảnh quá. Nhưng bếp là nơi nguy hiểm, nhóm lửa tình yêu nhè nhẹ vậy được rồi, nhiều quá không chừng xảy ra hỏa hoạn đấy!”Tô Nhất Minh lại một lần nữa cảm khái bác sĩ quả là rường cột, cười nhăn nhở hôn Trình Vũ Phi một cái, “Em xem, khán giả đều phản ánh không đủ lửa kìa, không bằng trong phim. Có cần anh thổi cho cháy to lên không?” Trình vũ Phi đỏ mặt, cảm thấy con người này mặt dày hết thuốc chữa, ngượng ngùng thoát khỏi vòng tay anh, bê thức ăn đi ra khỏi bác sĩ đang chơi bài tố, thế trận đang lúc cao trào, mặt mũi ai cũng căng thẳng. Tô Nhất Minh nghe một người kêu lên “Chính cao! Chặt phó cao của cậu nhé!”“Chính cao là cái gì?” Tô Nhất Minh nhỏ giọng hỏi Trình Vũ Phi.“Chính cao là trưởng khoa, phó cao là phó khoa. Đối với bác sĩ bọn em thì trưởng khoa là lớn nhất…cho nên đặt con K là chính cao, con J là phó cao.” Trình Vũ Phi mỉm cười trả lời.“…” Rường cột mà! Sáng kiến mà! Tô Nhất Minh chép vô số lần cảm khái của Tô Nhất Minh, buổi hội họp hôm nay cũng đến hồi kết thúc. Lúc này các bác sĩ nhà ta mới vào chủ đề chính, mới lộ mặt nham hiểm nhìn Tô Nhất Minh.“Em rể, anh thấy anh với chú thật có duyên, người đẹp trai giống anh đây chẳng nhiều, chắc chắn khiến người ta ghen ghét đúng không? Đồng thời cũng không tránh khỏi ong vòng bướm lượn. Nhức đầu lắm! Cái này anh rất hiểu…Khổ tâm lắm, khổ tâm lắm. Nhưng chú không được động lòng trước những mê hoặc đó đấy! Không được có lỗi với em gái, không được phụlòng tin của anh đấy nhé!” Sư huynh Ngô vỗ vỗ vai anh, nói lời gan ruột.“…” Tô Nhất Minh nghĩ “Anh chỉ được cái to con thôi, đâu đẹp trai bằng tôi”.“Anh rể ơi, em kể cho anh nghe một câu chuyện có thật nhé. Trước đây từng có một bác sĩ tòm tem với một bệnh nhân nữ. Người phụ nữ đó như điên như dại bắt anh chàng bác sĩ đó phải ly hôn, mấy lần uống thuốc tự tử, nhưng cũng may là cứu được kịp thời. Nhưng cô ta vẫn không từ bỏ ý định, lại một lần nữa uống thuốc độc, lần này lúc đưa đến bệnh viện thì đúng ngay ca trực của vợ bác sĩ đó. Sau đó cứu không được nên chết rồi…Cho nên tuyệt đối không được đắc tội với bác sĩ…Muốn bắt nạt bác sĩ thì phải lường trước hậu quả…” Bác sĩ Tiểu Hà kể chuyện hù dọa người không thua kém Trình Vũ Phi chút nào.“…” Tô Nhất Minh đưa tay quệt mồ hôi.“Yên tâm đi, tuyệt đối không nguy hiểm đến tính mạng, nhiều nhất là bọn tôi nhân lúc anh bệnh sẽ kê thêm mấy loại thuốc dẫn đến ED…hí hí…” Y tá Giang Tiểu Tây tuy nhìn bề ngoài nghịch ngợm đáng yêu nhưng lại nói toàn nói những lời độc địa, chẳng có chút hình tượng dịu dàng của thiên thần áo trắng cả.“ED?” Tô Nhất Minh lần này bị dọa chết khiếp.“ED là viết tắt của Emergency Department khoa cấp cứu đó. Ý cô ấy là sẽ kê một số loại thuốc cấp cứu. Ừm…Tiểu Tây, em lại ho rồi đấy. Cẩn thận coi chừng bệnh suyễn lại tái phát, lần trước có biết là làm mọi người sợ thế nào không? Gần đây có phải em không uống thuốc theo toa không?”Trình Vũ Phi sắc mặt ôn nhu nhưng giọng nói đầy quyền uy của một nhà chuyên môn.… Tô Nhất Minh cuối cùng cũng tống tiễn nhóm bác sĩ rường cột như tống tiễn một loại đại dịch ra khỏi nhà, thận trọng quay đầu sang nói, “Vũ Phi, đồng nghiệp của em thật thú vị…cứ y như người nhà của em.”Trình Vũ Phi cười nhạt, “Bác sĩ đều có chút biến thái, em được xem là bình thường nhất đấy. Yên tâm đi. Bọn họ chỉ nói cho sướng miệng thôi. Đa số bác sĩ đều được giáo dục tốt, sống và làm việc theo pháp luật.”“Nhưng…câu chuyện đó là thật chứ?”“Chỉ là tin đồn thôi, tam sao thất bản. Không chừng cái người thứ ba đó chưa đến được bệnh viện thì đã chết rồi.”“Trên đời này…lại có chuyện độc ác như thế sao…có thể kê… thuốc của khoa cấp cứu?” Tô Nhất Minh vô cùng thận trọng hỏi.“Làm gì có thuốc làm người ta phải đến ED? Nhiều nhất cũng chỉ là bị tác dụng phụ mà thôi. Tất cả thuốc đều có tác dụng phụ.”“Thế không phải là càng khuất tất, càng nguy hiểm sao?” Tô Nhất Minh kinh hãi.“Chỉ có bệnh nhân mạn tính mới phải uống loại thuốc này lâu dài. Anh có bị bệnh mạn tính gì đâu?”“Không có, tuyệt đối không…”“Vậy anh sợ gì chứ?”“..Thế…có cách nào mà trong chốc lát khiến cho người ta phải đi cấp cứu không?”“Có, anh muốn làm gì? Nhất Minh, anh bị người ta ăn hiếp nên muốn báo thù à? Anh đừng có mà làm bậy.”“Cách gì?” Tô Nhất Minh mắt sáng lên.“Thiến!”“…” Tô Nhất Minh im bặt.
Tô Nhất Minh rất phiền lòng, gần đây công ty liên tiếp gặp chuyện, lại thêm phải chuẩn bị hôn sự của mình, anh mệt đờ cả người. Nhưng điều làm Tô Nhất Minh phiền nhất vẫn là Trình Vũ Phi, gần như cùng lúc với chuyện anh định xong ngày cưới thì cô bắt đầu lo âu nghĩ ngợi, đòi lui ngày cưới lại, nhưng lại không đưa ra được lý do hợp là hội chứng sợ hãi tiền hôn nhân mà người ta hay đồn đại đó ư? Tô Nhất Minh hoang mang, trước nay luôn cho rằng nếu có người bị hội chứng sợ hãi tiền hôn nhân người thì người đó phải là anh, sao lại là nàng bác sĩ? Anh nghĩ cô lẽ ra phải là người hối thúc kết hôn mới đúng. Hay là tình cảm của cô đang trong thời kỳ nhàm chán? Cô gặp người đàn ông khác rồi chăng?Nỗi lo lắng này tăng lên đến cực điểm khi anh vô tình bắt gặp cô đi ăn cùng Mục đó Trình Vũ Phi phải gọi điện cho Mục Thuần và còn phải mời anh ăn cơm. Một người bà con của cô ở quê u não phải phẫu thuật. Trong bệnh viện bác sĩ khoa ngoại có tới mấy người nhưng người phẫu thuật giỏi mà cô quen biết chỉ có mỗi anh ta, mà phải phẫu thuật gấp, không thể chậm trễ. Mục Thuần cho lời khuyên, và nhanh chóng nhận bệnh nhân vào bệnh viện. Người nhà bệnh nhân nhờ Trình Vũ Phi, bằng mọi cách phải mời bác sĩ Mục Thuần ăn bữa cơm, kiên trì ép cô phải đến đó. Nhìn ánh mắt cầu khiến của họ, hiểu được tâm trạng lo lắng đứng ngồi không yên của họ, Trình Vũ Phi không thể từ cơm diễn ra ở một nhà hàng lớn, kỳ lạ là, hôm đó chủ nhân mời cơm đợi mãi mà vẫn chẳng thấy đến, Mục Thuần và Trình Vũ Phi đều đến từ rất sớm, chào hỏi dăm ba câu rồi chẳng biết nói gì thêm, cả hai cảm thấy ngượng ngùng khó xử, trợn mắt nhìn cùng vẫn là cánh đàn ông phá tan bầu không khí im ắng, "Phi Phi... anh vừa được biết, hóa ra em không phải cùng với Chung Viễn?"Chuyện với Chung Viễn trước nay chưa từng xảy ra mà! Trình Vũ Phi bực bội liếc nhìn một cái, không nói, không Thuần từ tốn nhấp một ngụm trà, rõ ràng là đang đấu tranh tư tưởng rất lâu, "Phi Phi, thuần túy là đồng nghiệp của nhau, anh muốn góp ý vài lời, nếu có gì không đúng thì em cứ xem như gió thoảng bên tai. Chung Viễn là người anh vốn chẳng thích cho lắm. Đậm chất dân giang hồ, lại còn thích khoe mẽ..."Trình Vũ Phi cảnh giác nhìn quanh, "Phó chủ nhiệm Mục, chốn công cộng, chúng ta không nên nói chuyện bệnh viện, để tránh dẫn đến những phiền phức không cần thiết. Hơn nữa, nói xấu sau lưng người khác không phải là cách hành xử của anh."Mục Thuần im lặng nhìn cô một cái, rồi nói tiếp, "... Nhưng dù thế nào anh ta cũng là một bác sĩ, cuộc sống của anh ta, lý tưởng của anh ta, giá trị của anh ta chúng ta đều công nhận. Cái mà Chung Viễn muốn, không nằm ngoài một gia đình ổn định, một sự nghiệp thăng hoa, tương lai tươi sáng của y học. Nhưng còn... doanh nhân kia? Anh ta muốn gì? Anh ta trong công việc như thế nào? Chúng ta không thể tưởng tượng được... Cho nên, Phi Phi, anh cảm thấy Chung Viễn dù gì cũng hợp với em hơn tay doanh nhân đó, anh ta có thể cho e hạnh phúc."Trình Vũ Phi chau mày, cô muốn phản bác mấy câu, nhưng Mục Thuần nói dường như cũng có một người ngồi phịch mông xuống bên cạnh Trình Vũ Phi, ném ánh mắt sẵn sàng gây hấn về phía tiến sĩ Mục, "Vũ Phi, giới thiệu đi, đây là ai?"Trình Vũ Phi trợn tròn mắt nhìn Tô Nhất Minh không biết từ đâu chui ra, kinh ngạc đến mức như bị người ta bắt hiện nguyên Thuần không quen anh, tưởng là chủ nhân buổi tiệc đã đến, đưa tay ra cười lịch thiệp, "Mục Thuần. Anh là người nhà bệnh nhân giường số mười bảy phải không? Hân hạnh."Tô Nhất Minh không thèm bắt tay anh ta, lại còn kéo bảo bối của mình ngồi sát lại, cười châm chọc, "Không phải người nhà bệnh nhân giường số mười bảy, tôi là người nhà bác sĩ Trình."Sắc mặt Mục Thuần thể hiện sự thảng thốt đột ngột, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, lặng lẽ thu tay lại, tiếp tục cười lịch thiệp, "Hân hạnh"Tô Nhất Minh không chút kiêng dè trừng mắt với người đàn ông ngồi trước mặt, ánh mắt khiêu khích một cách lộ liễu. Người này, có lẽ cũng là bác sĩ, nhưng phong cách của anh ta hoàn toàn không giống Chung Viễn, rõ ràng là được giáo dục tốt, lịch sự nho nhã, cư xử đúng mực. Đúng là thật khéo, anh cũng đãi khách ở đây, nhưng ở phòng VIP, vừa ra ngoài định đi vệ sinh lại nhìn thấy bác sĩ nhà anh cùng một người đàn ông ăn cơm. Tất nhiên, điều này cũng không thành vấn đề. Nhưng anh không thích cái cách người đàn ông này nhìn cô. Cho nên anh liền chạy tới phá hoại bầu không khí. Ai làm anh không vui, anh cũng không muốn người đó vui! Huống hồ cái niềm vui đó lại do bảo bối thuộc quyền sở hữu riêng của anh nhen lên. Tức giận lắm thay!Tiếc là đối phương chẳng thèm để ý đến ánh mắt khiêu khích của anh, tiếp tục nghiêng đầu mỉm cười, "Phi Phi, bây giờ anh có lĩnh ngộ mới về tình yêu. Tình yêu không có sức công phá long trời lở đất như sao Chổi đâm vào trái đất, mà nó là hai hành tinh chiếu sáng lẫn nhau trên quỹ đạo của mình, đó mới là thiên đường địa cửu. Phi Phi, việc này em phải nghĩ cho kỹ đấy, đừng vì tình cảm nhất thời."Tô Nhất Minh không hiểu hai người họ đang nói gì, nhưng trực giác mách bảo cho anh biết tình thế hoàn toàn không có lợi cho anh. Anh tính nhảy dựng lên, nhưng đối phương lại điềm đạm nho nhã như thế, anh chẳng tìm được cái cớ nào để mà nhảy cả, chỉ tức tối véo nhẹ bác sĩ Trình một cái. Trình Vũ Phi nhìn thấy ánh mắt anh càng lúc càng không thân thiện, rồi lại nhìn Mục Thuần ung dung từ rốn, chỉ còn nước cúi đầu lau mồ may chủ nhân buổi tiệc cuối cùng cũng lũ lượt đến, phá giải vòng vây. Trình Vũ Phi không dám tiếp tục ngồi thêm nữa, giới thiệu hai bên với nhau xong, kiếm cớ chuồn êm, tiện thể kéo luôn Tô Nhất Minh đó hỏi thăm biết được Mục Thuần chính là người yêu cũ của Trình Vũ Phi, trong lòng Tô Nhất Minh liền mọc lên một cục u to đùng, lại thêm Trình Vũ Phi liên tục đòi lùi lại ngày cưới, cục ung nhọt lại lớn thêm lên. Nhưng anh thực sự cũng không còn tâm trí lẫn thời gian để sắp xếp lại chuyện tình cảm của mình, công ty anh đang gặp rắc rối. Chuyện thu mua phân xưởng đã kết thúc, nhưng công ty lại dính vào mấy cái án. Sau khi Tô Nhất Minh tiếp quản hai phân xưởng của Lão Mã, chỉnh đốn nhân sự, sa thải một số tay chân của Mã Tử Thuận, bọn họ đã liên kết lại tố cáo anh. Ngoài ra còn có một công ty đối tác đòi nợ việc này cũng không phải là cấp bách nhất, cấp bách nhất chính là nguồn vốn gần đây rất eo hẹp. Công ty của La Vĩnh Đình đã chính thức sáp nhập, anh phải trả một số tiền lớn. Tình hình kinh tế lại đang trên đà đi xuống, có rất nhiều công ty đối tác sắp gia nhập hàng ngũ phá sản thanh lý, rất nhiều công nợ anh không thu về được. Còn phía cung cấp nguyên vật liệu hàng đầu của công ty có lẽ cũng đang gặp phải khó khăn tương tự, không còn chính sách thoáng lấy hàng trước thanh toán sau như lúc trước mà bắt đầu yêu cầu tiền trao cháo trong mấy tháng ngắn ngủi mà nguồn vốn điều động của công ty anh sút giảm nhanh chóng, từ dồi dào đến giật gấu vá áo, lại thêm năm hết Tết đến, các khoản nợ ngân hàng đến hạn. Tất nhiên những chuyện này anh không hề nói với bác sĩ bảo bối của anh, bác sĩ mọt sách không thể hiểu cũng không giúp gì được cho anh, chỉ lo lắng khơi khơi vậy thôi. Hơn nữa anh thấy mình có thể tự giải quyết những vấn đề giả quyết khó khăn về vốn, một thời gian anh đi Nam về Bắc, chạy đôn chạy đáo khắp nơi, đồng thời cử luật sư Châu Lỗ lo vòng trong vòng ngoài, tất nhiên hai người tất bật với tâm trạng không giống nhau. Châu Lỗ đếm giờ tính tiền, càng bị cử đi công tác thì lòng càng vui sướng, một mình Tô Nhất Minh phải tất tả ngược xuôi, còn phải lo lắng quan tâm đến bảo bối tính khí thất thường ở nhà, đau đầu nhức óc, nên dễ bực bội nổi Vũ Phi cũng rất muộn phiền. Lần đó cô phấn khởi vui mừng gọi điện cho bố mẹ, tuyên bố mình sắp kết hôn tưởng rằng họ sẽ vui mừng khôn xiết. Ai ngờ bố cô lại lập tức giãy nảy phản đối, đưa ra rất nhiều lý do, cuối cùng tổng kết, "Bố nuôi con gái không phải để gả cho nhà giàu làm đồ chơi. Phi Phi, con nên có cách nhìn giống bố mẹ con ạ. Sao lại muốn lấy một thương nhân thế hả?"Mẹ cô thì khéo léo một chút, "Phi Phi, mẹ với bố con tuy chỉ có một mình con nhưng cũng đã tích lũy được một số tiền dưỡng gìa, không cần quá nhiều tiền như vậy. Bố mẹ đều già rồi, chỉ muốn con lấy được người đàn ông tin cậy, đường hoàng, sống một cuộc sống yên ổn. bình dị, không muốn con một ngày nào đó phải khổ sở, nào là ly hôn, phá sản, ngoại tình... Phi Phi, bệnh viện của con nhiều bác sĩ như thế, bố mẹ đều rất hài lòng, sao con lại không chọn một người trong số đó chứ?"Trình Vũ Phi định thuyết phục bố mẹ rằng đàn ông đáng tin hay không không nhất thiết liên quan đến thu nhập của người ta. Một bác sĩ có thu nhập cực kỳ ổn định tình cảm cũng chưa chắc đã đáng tin cậy. Nhưng các cụ vẫn không bỏ cuộc, đưa ra bao nhiêu là ví dụ để cô cân nhắc. Trình Vũ Phi ngậm tăm, về lý thuyết thì những doanh nhân phải tiếp khách nhiều có sức hút sẽ dễ thay lòng hơn một bác mấy lần cô muốn nói chuyện này với Tô Nhất Minh nhưng lại sợ anh sinh ác cảm với cha mẹ mình, sau này không thể hòa hợp. thế là cô gọi điện về cho các cụ cố gắng xây dựng hình tượng tốt đẹp của Tô Nhất Minh, nhưng tiếc là hai cụ trước sau vẫn giữ quan điểm của mình. Với lại gã doanh nhân trong lời nói của con gái, lại không hề đến dạm ngõ cầu hôn con gái họ nên họ thấy rõ ràng là gã ta chẳng có chút thành ý cưới mà Tô Nhất Minh định sẵn ngày một đến gần, Trình Vũ Phi đứng ngồi không yên, cô không thể tưởng tượng ra một hôn lễ mà không có sự chúc phúc của bố mẹ giống như cô không thể tưởng tượng cái tương lai không có Tô Nhất Minh ở bên cạnh. Cô chỉ không thể hiểu được điều này? Rất nhiều lần cô ám chỉ nhưng anh vẫn không đến ra mắt bố mẹ cô, cũng chẳng có bất kỳ phản ứng nàoGần đây cô càng không thể tin anh được. Không biết xảy ra chuyện gì mà cả ngày anh bận rộn đến nỗi chẳng thấy bóng dáng đâu, hơn nữa tính tình lại vui buồn thất thường. Muốn cùng anh tâm sự vài câu thì hồn anh lại để tận đầu tận đâu, nếu không thì cũng vô cớ nổi lúc cô nghĩ đến những lời Mục Thuần nói, tự hỏi lòng mình, cô có thật sự hiểu Tô Nhất Minh không? Biết anh muốn gì, xem trọng gì không? Thế là cô giả vờ vô tình hỏi anh, "Nhất Minh, mục đích sống của anh có phải là phát tài không?"Tô Nhất Minh trả lời qua quýt, "Tất nhiên không phải."Trình Vũ Phi ít nhiều được an ủi, "Là thể hiện giá trị bản thân?"Tô Nhất Minh hững hờ hôn cô, "Ừm, phát tài thì trước nay chưa bao giờ là mục đích sống của anh, mục đích sống của anh là phát đại tài!""..." Trình Vũ Phi đau lòng vùng thoát ra khỏi vòng tay anh. Một gã gian thương, một kẻ mê tiền! Sao mình lại có thể yêu anh ta được nhỉ? Nhưng quay sang nhìn thấy bộ dạng đầy tâm trạng của anh, cô lại muốn tìm một cơ hội để nói chuyện với ra kiến thức về hôn nhân của Tô Nhất Minh chắc chắn sâu sắc hơn Trình Vũ Phi. Yêu đương hay sống chung đều là chuyện giữa hai người. Dù có sóng gió gì đi chăng nữa, đau khổ dằn vặt cũng chỉ hai người chịu đựng, nhưng khi đã kết hôn, thì là chuyện của cả đại gia đình hai bên. Bởi thế anh rất thận trọng trong việc đi gặp bố mẹ Trình Vũ anh rất tự tin vào bản thân mình. Sự tự tin này bắt nguồn từ sự yêu quý của bố mẹ anh đối với anh từ trước đến nay. Tô Nhất Minh từ nhỏ đã là một đứa bé khéo mồm khéo miệng lại có nụ cười vô cùng ngọt ngào. Từ nhỏ đến lớn dù có chuyện gì xấu anh hầu như cũng chẳng bị quở mắng lần nào. Cái đạo lý ngàn vạn thứ có thể đâm thủng nhưng mông ngựa thì không anh đã biết vận dụng rất hiệu quả từ bé. Mỗi lần thấy tình thế không ổn anh đều trổ hết khả năng của mình để "vuốt mông ngựa" và lần nào anh cũng chuyển phong ba bão táp thành mưa thuận gió hôn nhân đại sự của anh thật ra bố mẹ đã vô cùng sốt ruột, nhưng mỗi lần gọi điện thoại về Tô Nhất Minh đều nói đang tìm hiểu. Sau đó các cụ nhận được ảnh của một đại mỹ nhân. Cô gái trong ảnh thật đáng yêu, hai cụ vừa nhìn đã rất thích, bèn phóng to ra để ở đầu giường. Một thời gian sau hai cụ lại suy nghĩ không biết cái thằng ranh con ấy sao vẫn chưa dẫn con dâu về ra mắt bố mẹ chồng. Điện thoại gọi đi, Tô Nhất Minh nói đã thay người khác, rồi lại một tấm hình mỹ nhân gửi về, cô gái trong hình cũng trẻ trung, xinh đẹp như chuyện khiến hai cụ tức giận nhất đó là một thời gian sau một cậu bé hàng xóm sang chơi thấy tấm hình ngọc nữ đặt ở đầu giường, "Ối trời! Cô chú cũng thần tượng minh tinh à?" Đây chẳng phải minh tinh gì gì đó ư? Biết mình bị thằng con trai cưng lừa, hai cụ tức đến nỗi lập tức mua vé máy bay đi tính sổ với con trai. Tô Nhất Minh vẫn những câu nói như rót mật vào tai, vừa túi bụi làm việc vừa tất bật dẫn bố mẹ đi chơi đây đó. Dạo phố, ăn uống, xem kịch... mệt đến nỗi ngáy khò khò luôn trong nhà hát. Hai cụ xót con trai, không muốn lãng phí thời gian của con trai, được mấy ngày đã bảo muốn về nhà, những lời trách mắng cuối cùng cũng chẳng nói ra được. Sau đó tuy các cụ vẫn sốt ruột hỏi thăm tình hình tìm hiểu con trai tiến triển đến đâu nhưng chẳng can dự vào nữa. Tất nhiên họ không biết rằng, sau khi tiễn hai cụ lên máy bay, TôNhất Minh về nhà nhảy cẫng lên vì khổ nhục kế của mình đã thành công mỹ mãn, lại vui vẻ tiếp tục đàn đúm với đám chiến hữu thâu đêm suốt chưa từng gặp bố mẹ Trình Vũ Phi, nhưng anh đã có dự tính từ trước. Chưa kết hôn đã sống cùng nhau tiền trảm hậu tấu, bố mẹ nhà gái sẽ cực lực phản đối, nhưng anh tin, giống như những đối tác nhà nước, hiếu đại nghĩa động chân tình, lại thêm hầu bao nặng, trên đời này không có thành trì nào là không thể công phá. Những khách hàng tham lam ngạo mạn đều bị anh hạ gục, huống hồ gì là hai vợ chồng già chỉ cầu mong con gái mình hạnh phúc? Chuyện đến bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu đã nằm trong lịch trình của anh từ lâu. Tiếc là, gần đây công ty của anh gặp khó khăn, việc này tiếp việc kia, anh không tìm đâu ra thời gian. Nhưng ngày cưới đã định, thiếp mời cũng đã phát, gấp gáp đến nỗi anh chỉ muốn điên lên
truyen den day nao bac si cua anh