Chỉ khi dùng hết sức lực 'muốn' Trần Kiều, anh mới có thể nhìn thấy được một chút diễm lệ từ cô. Lý Tồn Căn đỏ mắt, bóp chặt eo cô, "A Kiều, chúng ta phải bên nhau, cả đời." Cô cắn răng ức chế rên rỉ, "Mơ đi!" ⭐Lời tác giả: 【 thương sủng, nam soái nữ mỹ, có cưỡng bức! 】
Gửi anh - người đang đọc bức thư này, Em là cô gái có cuộc sống an yên, hướng về cái thiện, luôn mong muốn cuộc sống trở lên tốt đẹp hơn. Vì điều đó, em luôn cố gắng hoàn thiện bản thân để mình trở nên tốt đẹp nhất. Mục đích chính của em lên đây là có thể tìm thấy "một nửa" phù hợp với mình.
Anh cực kỳ thích chơi game. Có lần tôi nói: "Em nhớ anh, anh đừng chơi game nữa, đi chơi với em đi." Những lúc tức giận anh bị tôi quấy cho không thể tức thêm được nữa. Mỗi lần tức điên người vẫn cúi đầu nhận lỗi. "Sau này anh chỉ còn lại mình em thôi
Em Chỉ Có Thể Thích Anh Chương 11 Chương trước: Chương 10 Từ Tử Sung cảm thấy có lẽ mình đã thật sự chọc giận Hạ Mộng Ngư. Hôm đó, ăn xong bánh, Hạ Mộng Ngư liền đi luôn. Hai ngày sau đó cô cũng không liếc nửa con mắt nhìn cậu.
Anh yêu, cuối cùng chỉ có anh có thể biến em thành ma nữ yêu tinh đêm nay. Mọi đêm!" Và có phải mải đến cuối cùng sắp vẫy tay, hắn mới gởi theo cho tôi một cái tên: Lion. Trời ạ, Lion là loài "Sư Tử". Hắn là gã sư tử cô độc và cô đơn. Không lẽ tôi phải chui vào rừng
Bài viết: 6,654. Anh Hùng Chí (Truyện chữ) Một bộ kiếm hiệp pha chính trị đấu đá hay của Tôn Hiểu. Dễ đọc như lão Tra nhưng có não hơn, cũng chưa thấy chém lên bán tiên như lão Ôn, nhược điểm là chém văn mẫu lên gân hơi nhiều và so với lão Hùng và Hoàng Ưng thì không
Em Chỉ Có Thể Thích Anh - Chương 73. Nhân viên của sân vận động vẫn ở lại dọn dẹp, còn khu vực phòng chờ thì chỉ còn mỗi mình Hạ Mộng Ngư. Cô cẩn thận gấp gọn chiếc áo choàng lại, bỏ vào hộp. Có điều, Hạ Mộng Ngư chợt nhớ ra, lát nữa mình phải về nhà, nếu
Goku có thể trở thành Super Saiyan là bởi anh sở hữu một trái tim thuần khiết. Ảnh: ScreenRant. Như vậy, trong chương 319 này, thông qua Goku và Frieza, tác giả đã ngầm xác nhận một điều kiện quan trọng để trở thành Super Saiyan là phải sở hữu một trái tim thuần khiết và trong sáng. Qua đó, người Saiyan sẽ dùng cơn
. Thời tiết nóng bức, đám cổ động viên quanh sân đều nhễ nhại mồ hôi, càng đừng nói là thành viên của hai đội. Ai nấy đều nóng đến phát điên, hai thùng nước nhanh chóng vơi đi một nửa, báo hại lớp phó đời sống lại phải chạy đi mua thêm hai thùng đấu vẫn diễn ra khá gay cấn, điểm số bám đuổi sít sao. Đội phân ban dù sao cũng là liên quân, vậy nên dẫn trước A14 vài điểm. Nhưng A14 cũng là một đội mạnh, đến khi kết thúc một hiệp đầu, đôi bên chỉ chênh nhau đúng ba đội phân ban đang dẫn trước nên khí thế của cổ động viên bên đó rất cao. Nhưng họ nhanh chóng phát hiện ra, khí thế của đội bên kia hình như còn ngày càng cao hơn. Thì ra là lớp phó đời sống của A14 vừa đi mua kem về."Sao bên mình không có?...""Lớp phó đời sống ki bo thế."Không phải là lớp phó đời sống bủn xỉn, mà là bốn lớp khó thống nhất ý kiến, hơn nữa, quỹ lớp chi tiêu thế nào phải được chủ nhiệm đồng ý, lớp này đồng ý, lớp kia lại không đồng ý, thế thì lớp mua lớp không sao? Vì thế, mấy lớp phó đời sống của khối phân ban chỉ có thể đều giả vờ không tồn tại, không nghe thấy lời oán thán của quần chúng mà lòng ai cũng có chút bực bội, thật ra không phải là không tự mua được một que kem, chỉ là cảm thấy đãi ngộ giữa hai bên bất đồng. Dựa vào cái gì mà cổ động viên đội bên kia được ăn uống miễn phí, còn mình thì không? Khối phân ban mà phải kém cạnh à? Có người mất hứng, đứng dậy kéo bạn đi phân ban rõ ràng đang dẫn trước, vậy mà khí thế giảm hẳn, còn A14 đang ở phía sau, mọi người lại nhảy nhót hoan đám hớn hở nhìn lớp phó đời sống, lớp trưởng, lớp phó học tập cùng khiêng bốn thùng xốp đến, một thùng Lão Băng Côn, một thùng Y Lợi, một thùng Wall"s, một thùng Magnum...Hẳn là Magnum!Ai nấy đều nhao nhao xông lên giành vị kem mình thích. Hạ Mộng Ngư quyết định vẫn duy trì hình tượng thục nữ, không thể hoàn toàn bộc lộ mình được, vậy nên không hề giành giật. Nhưng Phạm Tiểu Kiều và Từ Tang thì chắc chắn là phải nhập cuộc vui này rồi. Hai người chen lấy chen để, sức chiến đấu đáng ngạc nhiên, len qua đám đông rồi chui tọt vào vị trí trung dịp mọi người đang tập trung vào mấy thùng kem, Hạ Mộng Ngư quay sang nhìn đội bóng rổ. Thành viên của cả đội đều đang đứng uống Tử Sung tu một hơi hết nửa chai nước, mồ hôi đọng trên tóc lấp lánh dưới ánh nắng chói chang. Có lẽ là do quá nóng, cậu đổ nốt nửa chai nước lên đầu, rũ rũ tóc rồi mới cầm chiếc khăn mặt mà lớp phó đời sống đưa cho trùm lên đầu, sau đó lấy thêm chai nước Mộng Ngư không nén nổi phải thở dài một hơi, sao Từ Tử Sung chỉ trùm cái khăn lên đầu mà cũng đẹp trai thế... Cùng một tư thế, người khác làm thì trông như nông dân, còn cậu làm thì lại như nam chính trong truyện tranh vậy. Cô cứ vậy ngây ngẩn nhìn Từ Tử Sung, quả nhiên, Sung ca của cô không giống người thường, ngoài việc khiến đám con gái suốt ngày mơ tưởng ra thì chẳng có khuyết điểm như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Hạ Mộng Ngư, Từ Tử Sung quay đầu nhìn cô. Hai người đối diện, Từ Tử Sung nhìn cô, nhíu mày nghi hoặc, Hạ Mộng Ngư vội vàng thu tầm mắt, cúi đầu ngọt ngào cười."Em yêu! Nhìn xem tao lấy gì cho mày này! Mau khen tao đi!"Hạ Mộng Ngư quay đầu lại, thấy Phạm Tiểu Kiều nhễ nhại mồ hôi đang đi đến với một cây kem trong sau Phạm Tiểu Kiều là một đám đang giành giật kem, còn cô nàng thì hệt như siêu anh hùng trong phim Mĩ, tay giơ cây kem, đắc ý đi ra khỏi trận hỗn chiến, tiến về phía Hạ Mộng Mộng Ngư thoáng run trong lòng, không hiểu sao lại cảm thấy hốc mắt ươn ướt. Sao thế này, sao gần đây lại đa sầu đa cảm như vậy?...Bạn của cô thật tốt với Tiểu Kiều chạy đến trước mặt Phạm Tiểu Kiều, nhét một cây kem vào tay cô rồi đắc ý nói "Mày thích Magnum, thích nhất vị sô-cô-la vỏ giòn với hạt phỉ, vị này còn đúng ba que thôi đấy. Mày thấy tao siêu không, cướp mãi cũng phải được, ha ha."Hạ Mộng Ngư ghìm nỗi nghẹn ngào lại, gật gật đầu."Đúng là nhân trung long phượng!", cô tủm tỉm Mộng Ngư giơ hai ngón cái với Phạm Tiểu Kiều, sau đó bóc kem, cắn liền một miếng."Ngon quá!"Hai người liếc nhau, đều có vẻ vô cùng thỏa mãn. Một người thỏa mãn ăn, một người thỏa mãn nhìn bạn thân Tang nhìn thấy cây Magnum trong tay Phạm Tiểu Kiều thì cũng muốn giành, cô nàng nhoẻn miệng cười, "Tiểu Kiều ngoan của tao, chẳng lẽ mày không cho tao một que à? Chẳng lẽ em yêu của mày chỉ có mỗi Hạ Mộng Ngư hay sao?""Không được, không cho mày được.", Phạm Tiểu Kiều kiên quyết từ chối, còn liếc xéo Từ Tang một cái, "Không phải mày đang giảm cân à, ăn Magnum làm gì?""Ơ này, bạn thân tao thích nhất vị này, mày cho tao đi.""Không được, tao cho người khác.""Mày cho ai?", hình như Từ Tang đánh hơi thấy mùi gian tình, lập tức bày ra vẻ mặt ranh ma rồi hỏi "Con trai hay con gái?""Cho Mạnh Huy.", Phạm Tiểu Kiều thấy Từ Tang tỏ vẻ "đã hiểu" liền vội vàng giải thích "Tại vì hắn vừa dặn tao là lấy cho hắn que đắt nhất, tao không thể nói mà không giữ lời được.""Thế thì mày đi cướp một que Magnum khác đi.", Từ Tang cười cười, tay giơ ra định cướp, "Cái này cho tao.""Làm gì còn, bị cướp hết rồi.", Phạm Tiểu Kiều giơ cao tay lên, nhất quyết không cho.""Cho tao đi...""Không."Phạm Tiểu Kiều và Từ Tang còn đang oai oái tranh giành, Hạ Mộng Ngư chỉ vừa cười vừa ăn kem. Haiz, thanh xuân chính là tràn ngập sức sống như thế quay đầu, đang định ngắm Từ Tử Sung tiếp thì đập ngay phải một vòm ngực rắn chắc. Cô lùi lại hai bước, ngẩng đầu lên nhìn, là Từ Tử Sung."Của mình đâu?", Từ Tử Sung Mộng Ngư bỗng căng thẳng."Cái gì của cậu?""Kem."Trên đầu Từ Tử Sung vẫn đắp khăn mặt, thấy Hạ Mộng Ngư nhìn chằm chằm đầu mình, cậu đành rút khăn vắt lên vai, rồi vò vò tóc."Nhìn gì đấy?", Từ Tử Sung tóc Từ Tử Sung luôn gọn gàng, hiện giờ vì đồ mồ hôi, lại vò vò như vậy nên trông hơi rối. Hạ Mộng Ngư không kiềm chế được, cúi đầu cười. Chỉ có những lúc như thế này, cô mới cảm thấy thật ra Từ Tử Sung cũng chỉ là một đứa trẻ to xác mà lại đáng yêu thế chứ."Cười gì?", Từ Tử Sung lại Mộng Ngư cười lắc Tử Sung chỉ có thể bất đắc dĩ thở Mộng Ngư ngẩng đầu nhìn chằm chằm Từ Tử Sung, ánh mắt sáng ngời, cô hỏi "Cậu thích ăn vị gì? Mình đi lấy cho cậu nhé!""Của cậu."Hạ Mộng Ngư cúi đầu nhìn que kem đã bị mình cắn hai miếng to rồi bất đắc dĩ nói "Vị này không còn nữa... Sao cậu không nói sớm, không thì mình đã chẳng ăn mà để phần cậu rồi.""Không sao."Bỗng nhiên, Từ Tử Sung cúi người, cắn một miếng kem trong tay Hạ Mộng Ngư, rồi cứ thế mà trắng trợn cướp Magnum ngay trước mắt kiếp!Từ Tử Sung đang làm gì vậy?Bao nhiêu người đang ở đây!Hạ Mộng Ngư giật mình, lập tức nhìn quanh bốn phía, chỉ mong mọi người đều tập trung ăn kem, đừng nhìn thấy cảnh tượng vừa Tử Sung đứng cạnh Hạ Mộng Ngư, cắn thêm một miếng kem sau đó nghiêng đầu liếc cô, giọng điệu trêu chọc "Sao, sợ à?""Hạ Mộng Ngư mình đời này chưa từng sợ gì hết!"Từ Tử Sung đưa que kem đến bên miệng Hạ Mộng Ngư, cậu nhíu mày, "Đây. Cắn một miếng đi."Hạ Mộng Ngư cảm thấy Từ Tử Sung chỉ đơn thuần là muốn giết cô mà thôi. Nhưng mà đã mạnh miệng rồi, chẳng lẽ giờ lại tỏ ra sợ sệt?Ngay lúc Hạ Mộng Ngư đang đấu tranh nội tâm, do dự nên cắn hay không, thì Từ Tử Sung bỗng bật cười, nhét lại que kem vào tay cô."Ngốc. Trêu cậu thôi."Từ Tử Sung lại trùm khăn lên đầu, về lại nơi có ánh nắng gắt, tìm mấy anh chàng đồng đội đang chia Mộng Ngư nhìn que Magnum trong tay. Vừa rồi Từ Tử Sung ăn một ít rồi. Cô không giấu nổi nụ cười, sau đó cũng cắn một miếng. Cô đang định quay ra tìm Phạm Tiểu Kiều thì đã thấy cô nàng với Từ Tang đứng cách đó không xa, đang kề vai sát sàn sạt, cười đến ranh mãnh với cô."Tao đã từng nói với mày chưa nhỉ, rằng mà là Hạ Mộng Ngư nhà mình từ trước đến giờ không chia đồ ăn cho người khác đâu ý?""Thật thế á? Nhìn cái điệu bộ vừa nãy thì hình như không có vẻ giữ đồ ăn cho lắm.""Chậc chậc, xem ra ai rồi cũng sẽ khác thật."Từ Tang và Phạm Tiểu Kiều chia nhau một que Magnum, cậu một miếng, tôi một miếng, vừa ăn vừa châm chọc Hạ Mộng Hạ Mộng Ngư đỏ như táo chín. Cô lập tức nhìn sang phía các bạn khác, không biết vừa rồi họ có nhìn thấy cảnh tượng giữa cô và Từ Tử Sung hay không."Ôi dồi, không ai nhìn đâu, đều bận ăn cả rồi. Vừa nãy bọn tao cũng để ý hộ bọn mày rồi, còn cố tình che cho đấy...", Phạm Tiểu Kiều còn không biết Hạ Mộng Ngư nghĩ gì hay sao, cô nàng lừ mắt khinh bỉ "Mà á, nhìn thấy thì sao?""Đúng, to tát gì đâu, với lại, anh họ tao hành sự mà mày còn không yên tâm à, nhìn kĩ bốn phía rồi."Hạ Mộng Ngư cúi đầu nở nụ cười ngọt Hạ Mộng Ngư cười rạng rỡ đến vậy, hai cô nàng đều trợn trừng mắt, ăn nốt miếng kem cuối cùng rồi cầm quả bông chuẩn bị cổ vũ tiếp."Đi thôi, đi thôi, đừng nói chuyện với đứa đang yêu nữa.""Đúng, bọn mình ra tập hô khẩu hiệu."Hai người đi sang bên cạnh, nhưng vừa xoay người đã khựng bước vừa rồi chỉ để ý bọn cùng lớp, không để ý bên này...Nhưng mà thế này mới phấn Mộng Ngư nhìn theo ánh mắt của hai người, chợt thấy Hạ Dạ Dương đang đứng ở một nơi không xa, bắn ánh mắt dữ dằn về phía cô, phía sau cậu ta còn cả đám anh em đi cùng. Bỗng nhiên cô cảm thấy, Từ Tang nói Từ Tử Sung nhìn kĩ bốn phía quả là chuẩn xác, sao cô cứ có cảm giác là vừa rồi Từ Tử Sung cố ý vậy...
Cùng đọc truyện Em Chỉ Có Thể Thích Anh của tác giả Cố Từ Vi tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại JinsHạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung trong trường học vốn đã không vừa mắt suy nghĩ của Hạ Mộng Ngư luôn cảm thấy, Từ Tử Sung là một tên "mọt sách bốn mắt" vô cùng nóng Tử Sung thì lại thấy, Hạ Mộng Ngư đúng là "đứa học trò ngoan" của đến khi cả hai cùng xuất hiện trên sàn đấu của câu lạc bộ...Một người vận bộ đồ thi đấu, cơ thể cuồn cuộn cơ bắp, là nhà vô địch boxing liên tiếp 99 người diện váy ngắn, để lộ bắp đùi trắng nõn, là một boxing cheerleader vạn phần khiêu Mộng Ngư và Từ Tử Sung liếc nhau....Ngụy quân tử!Giả đứng đắn.
Châm ngôn làm người của mẹ thật đáng nể. Hạ Mộng Ngư yên lặng nghe bố mẹ tranh luận về vụ bà dì đang ầm ĩ đòi ly hôn, thầm cảm thấy thất vọng. Cô đặt bát đũa xuống, khoác cặp lên vai. “Con no rồi, con đi học thêm đây.” “Sớm thế, tám giờ cơ mà?” “Con phải đến trước chuẩn bị bài.” Bố mẹ luôn rất yên tâm về Hạ Mộng Ngư, cô là cô bé ngoan ngoãn có tiếng trong khu, chẳng ai nghi ngờ cô đang nói dối cả. Vừa lên tàu điện ngầm, Hạ Mộng Ngư liền gọi điện cho thầy giáo lớp học thêm. “Thầy ơi, hôm nay em bị sốt, giờ phải đến bệnh viện, thầy có thể gửi đại cương với bài tập cho em được không ạ? Lúc truyền nước em có thể xem, thế thì lần sau sẽ không bị chậm hơn các bạn ạ.” Thầy vô cùng cảm động, Hạ Mộng Ngư đúng là mẫu học sinh hoàn mỹ vừa thông minh lại vừa chăm chỉ trong mộng của mọi giáo viên. “Không sao đâu, buổi sau em đến sớm nửa tiếng, thầy giảng qua nội dung cho một lần. Cứ nghỉ ngơi đi, đừng có lúc nào cũng nghĩ đến học!” Hạ Mộng Ngư thều thào nói, “Em cảm ơn thầy, em cúp điện thoại đây ạ.” Cúp điện thoại, Hạ Mộng Ngư cảm giác như có một ánh nhìn lạnh lẽo đâm vào mình, cô liền quay đầu lại, thấy ngay Từ Tử Sung đang dựa vào cửa, tay cầm sách giáo khoa, mắt nhìn mình chằm chằm. Tuy Từ Tử Sung đang đeo kính đen, nhưng Hạ Mộng Ngư vẫn có thể nhận thấy cái nhìn mỉa mai giấu trong đôi mắt cậu. Sao hắn lại lên chuyến tàu này chứ? Đúng là chả hay ho gì… Hạ Mộng Ngư không chút do dự xoay người đi sang toa tàu khác. Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung là bạn cùng lớp. Một người là vị “học thần” đứng đầu lớp, đứng đầu luôn cả khối. Còn một người là “học bá” đứng thứ hai trong lớp. Hai người không chỉ có thành tích học rất tốt, mà ngay cả nhân duyên trong lớp cũng cực kỳ khá khẩm. Có điều, cả hai đều ngầm coi như không biết đối phương. Hạ Mộng Ngư cảm thấy Từ Tử Sung rất biết làm màu, còn Từ Tử Sung lại thấy Hạ Mộng Ngư vô cùng giả tạo. Tuy rằng cả hai không biểu hiện thái độ khó chịu ra ngoài, những bạn học khác cũng chẳng nhìn ra được địch ý ngầm giữa họ, nhưng đã qua hai năm trung học, họ chẳng nói với nhau được mấy câu, chỉ yên lặng quan sát, thỉnh thoảng tặng nhau ánh mắt hay nụ cười đầy mỉa mai, chế giễu mà thôi. Đi qua bốn toa rồi Hạ Mộng Ngư mới dừng lại. Cô dựa vào lan can, lấy sách giáo khoa ra, giở đến nội dung phải học vào thứ Hai, nghiêm túc chuẩn bị bài. “Học thần” và “học bá” trong trường học là một đám lúc nào cũng làm ra vẻ “Tớ có học hành gì đâu, chả hiểu sao thi vẫn cứ được điểm cao.”, nhưng nói toẹt ra thì lại là bọn học hành bán mạng nhất. — Công việc của một boxing cheerleader rất đơn giản, dẫn quyền thủ vào sàn thi đấu, đến giờ nghỉ giữa hiệp thì cầm biển lên diễu một vòng, phô khuôn mặt xinh đẹp ra trước ống kính là được, dễ hơn rất nhiều so với làm câu thứ nhất trong đề toán. Tuy là lần đầu tiên làm công việc này, nhưng Hạ Mộng Ngư đã nhanh chóng nắm được bí quyết. Nhóm cheerleader đang ngồi túm tụm bên cạnh sàn đấu chụp ảnh tự sướng, vừa thấy Hạ Mộng Ngư đi xuống, cả đám lập tức gọi cô vào gia nhập. Hạ Mộng Ngư vui vẻ bước đến, cùng mấy cô nàng kia tạo dáng. Hạ Mộng Ngư có khả năng hòa nhập với môi trường mới rất tốt, giống như tắc kè hoa, văn vẻ mà nói thì là, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Bỗng một tràng hò hét vang lên, trên sàn đấu xuất hiện cú * Knocked out – cú đo ván Quyền thủ bị đánh bại ngã rạp xuống đất không dậy nổi. Hạ Mộng Ngư cảm thấy là lạ, sao thế được, sao vừa bắt đầu đã xong trận rồi? Nằm đấy làm gì, đứng dậy chiến tiếp đi chứ! Không có tinh thần gì cả… Kết quả đã định, quyền thủ thắng cuộc kiêu ngạo nhảy ra ngoài dây chắn ăn mừng với người cổ vũ. Hạ Mộng Ngư phát hiện ra, gần như tất cả quyền thủ đều rất đặc biệt, nguyên một dàn mĩ nam, không như Triệu Nhật Thiên thì cũng giống Diệp Lương Thần. Có thể thấy testosteron là một loại hoóc môn kì diệu đến mức nào. Câu lạc bộ đấm bốc này hơi có tính chất ngầm, mỗi một trận đấu đều có sự cá cược, tuần nào cũng có những trận thách đấu. Bất kể là ai, chỉ cần nộp 200 đồng là có thể đăng ký tham gia. Quyền thủ chiến thắng ở mỗi tuần mới có thể thách đấu nhà vô địch, thắng nhà vô địch thì có thể lấy được một vạn tiền thưởng. Nếu nhà vô địch thắng quyền thủ thách đấu thì tiền thưởng sẽ tự động được cộng dồn vào trận thách đấu tuần sau. Số tiền thưởng cao nhất có thể lên tới 12 vạn. Hôm nay chính là trận đấu 12 vạn đó. Quyền thủ thách đấu thắng trận này xem ra rất kiêu ngạo, trận trước cũng thắng mà chẳng tốn mấy sức. Mọi người đều có vẻ thích cậu ta, thế nên, số tiền cược cho cửa của nhà vô địch tuần này ít hơn hẳn mọi khi. Nhóm cheerleader cũng không nhịn được mà phải đánh cược, còn lôi kéo cả Hạ Mộng Ngư đặt cho quyền thủ thách đấu. “Lợi hại thế, vừa mới hiệp một, còn chưa đến một phút mà đã đối thủ, quá siêu.” “Đúng đấy, tiền cược anh ấy thắng cao lắm đấy.” Hạ Mộng Ngư cầm di động, vừa cười tủm tỉm vừa đáp, “Được, bọn mình đặt cửa quyền thủ thách đấu!” Sau đó, Hạ Mộng Ngư không chút do dự đặt vào cửa của nhà vô địch. Chỉ cần dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết người thách đấu không thắng nổi. Đầu tiên, câu lạc bộ dám ra quy chế tích lũy tiền thưởng là bởi cực kỳ tin tưởng nhà vô địch. Hơn nữa, quyền thủ thách đấu này có 90 trận thì thắng đến 70 trận, cho nên chắc chắn anh ta không phải là tay nghiệp dư, cũng chẳng phải nhân tố mới bí ẩn, sở dĩ anh ta thắng được không phải do anh ta lợi hại, mà là do đối thủ quá yếu. Tuy rằng tỉ lệ thua của nhà vô địch thấp, cá cược lại chẳng phải chuyện hấp dẫn gì, nhưng kiếm được nhiều hay ít không quan trọng, quan trọng là không bị lỗ. Thế nên Hạ Mộng Ngư mới không chần chừ mà đặt hết chút tiền ít ỏi vào cửa của nhà vô địch. Nghỉ ngơi một chút, ba trận nữa diễn ra, cuối cùng đến trận có nhà vô địch. Hạ Mộng Ngư đi về phía sau chuẩn bị dẫn nhà vô địch lên sàn đấu. Cô cầm cờ đi qua, chợt nhìn thấy một người thanh niên khoác áo choàng đứng trong bóng tối. Người thanh niên này rất cao lớn, cơ thể không chút sứt sẹo, như được tạc ra vậy, da thịt săn chắc, cơ bụng hoàn hảo, đẹp đến nỗi khiến Hạ Mộng Ngư hận không thể lao ra sờ soạng một lần. Không hổ là nhà vô địch, chăm sóc cơ thể cũng rất tuyệt. Hơn nữa, khí chất của anh ta với quyền thủ kia cũng không giống nhau, chỉ cúi đầu đứng trong bóng tối, cả người tản ra một vẻ lạnh lùng vô cùng “đại boss”. Trầm ổn, nghiêm nghị, không chút biểu cảm, giỏi che giấu, giống hệt con thủy quái chốn hồ sâu. Tự nhiên Hạ Mộng Ngư lại nghĩ đến một người. Nghĩ đến người đó, Hạ Mộng Ngư lại thầm bực tức, cái loại giả tạo như Từ Tử Sung… Lần đầu tiên nhìn thấy Từ Tử Sung, Hạ Mộng Ngư đã biết con người này chẳng tốt lành gì. Tuy rằng họ chưa từng thật sự nói chuyện, nhưng giống như trong thế giới động vật, dã thú quen sống một mình mà ngửi thấy mùi của đồng loại bước vào lãnh địa của riêng mình, thì bản năng phán đoán còn chuẩn xác hơn cả thứ mắt nhìn thấy, tai nghe được… Có thể vì biết là cùng loại, nên họ mới bài xích nhau đến vậy. Động vật thích quần cư trong tự nhiên, chỉ có thể là con mồi. Người dẫn chương trình bắt đầu lên tiếng. Hạ Mộng Ngư lập tức xoay người lại, nụ cười giả tạo đầy ngọt ngào và quyến rũ hiện ra. Cô phất lá cờ, duyên dáng bước lên sàn đấu trong tiếng nhạc inh ỏi. “Tiếp theo là nhà vô địch đã thắng 99 trận liên tiếp của chúng ta!” Giọng nói sang sảng của người dẫn chương trình vang vọng cả câu lạc bộ. “Hôm nay anh ấy sẽ viết tiếp thần thoại, hay sẽ bị đẩy xuống khỏi thần đài, thật đáng để chúng ta mỏi mắt trông chờ! Cùng cổ vũ cho anh ấy nào, nhà vô địch bất bại của chúng ta … Mục Thần Pan!” Tiếng reo hò gần như có thể chọc thủng trần nhà, nhà vô địch giơ hai tay đáp lễ với người cổ vũ rồi bước lên sàn đấu. Lúc này, Hạ Mộng Ngư cũng cầm lá cờ in tên “Mục Thần Pan” lên chuẩn bị diễu một vòng. Ngay khi Hạ Mộng Ngư xoay người, cô và nhà vô địch đang bước lên sàn đấu bốn mắt nhìn nhau. Một cái nhìn này khiến Hạ Mộng Ngư suýt chút nữa không giữ nổi nụ cười giả tạo, đồng thời cũng khiến nhà vô địch vốn không chút biểu cảm thoáng để lộ vẻ kinh hãi. Bước chân của hai người khựng lại. Có điều, Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung chẳng phải là loại người không đối phó được với tình huống bất ngờ, chỉ ngạc nhiên trong chốc lát rồi lập tức thu ánh mắt lại. Họ không nhìn thẳng vào mắt nhau, mà chỉ đồng thời trao đổi một ánh mắt đầy ẩn ý. Đó là ánh mắt nói rằng, “Ta đã sớm biết mi không đơn giản, cuối cùng cũng bị ta phát hiện ra rồi”. Từ Tử Sung tiếp tục bước lên sàn đấu, cởi bỏ áo choàng, để lộ ra cơ thể bóng lưỡng cơ bắp cuồn cuộn, trên mặt hiện ra nụ cười khẽ. Mọi người đều nghĩ đó là nụ cười chào hỏi cho có lệ của nhà vô địch, chỉ có Hạ Mộng Ngư mới biết đó là sự chế nhạo cô. Hạ Mộng Ngư hừ lạnh một tiếng, lắc mái tóc cuộn sóng, dùng sức vẫy lá cờ, nở nụ cười không chút nhăn nhó, rồi đi thẳng đến trước ống kính làm động tác nháy mắt, hôn gió. Lúc cô xoay người, ống kính máy quay cũng rất hiểu tâm lý người xem, tập trung vào mỗi cái mông đầy đặn được ôm trong chiếc váy ngắn bó sát. Màn biểu diễn của Hạ Mộng Ngư vừa kết thúc thì Từ Tử Sung cũng bước vào sàn đấu. Hai người cùng bước đi mà không chớp mắt, nhưng chẳng biết là ai cố ý, là ai khiêu khích ai, cánh tay họ thoáng sượt qua nhau, bước chân cũng thoáng giậm mạnh hơn một chút. Một cánh tay vừa rắn chắc vừa nóng bỏng, một làn da vừa mềm mại vừa mát lạnh. Cả hai cùng cong khóe miệng, lúc nhìn thoáng nhau, cả hai dùng giọng nói nhỏ đến mức chỉ đối phương mới nghe thấy, đồng thời nói ra ba chữ… “Ngụy quân tử.” “Giả đứng đắn.”
Cô và anh rất ghét nhau. Nói rất ghét thôi là chưa đủ, phải nói là rất rất rất ghét! Chính vì thế, dù cho hai người có nhìn thấy nhau như thế nào cũng đều là không vừa mắt đối phương. Trong mắt của cô, anh chính là mọt sách bốn mắt nóng tính vô cùng. Còn trong mắt của anh, cô lại là đứa học trò ngoan của thấy cô. Không ưa nhau thì chính là không ưa nhau mà thôi! Rõ ràng là không thuận mắt, ấy thế mà hết làn này đến lần khác hai người lại có thể cùng nhau ở chung một chỗ mà đấu khẩu. Có lẽ đây chính là duyên phận. Người ta nói, oan gia ngõ hẹp, yêu nhau lắm thì cắn nhau đau, mà ghét của nào thì trời trao của đó. Những câu nói này khi đặt vào hai người họ quả nhiên là chẳng sai biệt gì. Thời gian dần lặng lẽ trôi qua theo dòng chảy của nó, mọi thứ tưởng chừng như không đâu vào đâu nhưng thực chất lại là một sự kết hợp hoàn mỹ nhất. Nếu như hai người họ yêu nhau thì sẽ ra sao? Cái gì mà là điều không tưởng cơ chứ? Ai mà biết được! Thế giới này nhiều sự thay đổi, ta không nên suy đoán bất kỳ điều gì. Thôi được rồi! Cả hai đều không thể không thừa nhận, hình như họ đã yêu mất rồi!
Đánh giá từ 99 lượt Em chỉ có thể thích anh - Đang tiến hành - Cố Từ ViGiới thiệu truyện ngôn tình hấp dẫn nàyHạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung trong trường học vốn từ lâu đã không vừa mắt nhau. Trong suy nghĩ của Hạ Mộng Ngư luôn cảm thấy, Từ Tử Sung là một tên "mọt sách bốn mắt" vô cùng nóng tính. Từ Tử Sung thì lại thấy, Hạ Mộng Ngư đúng là "đứa học trò ngoan" của ai ưa ai, mỗi ngày đến trường không ngừng trao đổi ánh mắt hình viên đạn về phía đối phương, tin tưởng hình tượng của đối phương vốn là giả vờ mà đến khi cả hai cùng xuất hiện trên sàn đấu của câu lạc bộ... Một người vận bộ đồ thi đấu, cơ thể cuồn cuộn cơ bắp, là nhà vô địch boxing liên tiếp 99 trận. Một người diện váy ngắn, để lộ bắp đùi trắng nõn, là một boxing cheerleader vạn phần khiêu gợi. Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung liếc nhau....Ngụy quân tử!Giả đứng đắn!
truyện em chỉ có thể thích anh